Chương 2

Nhi bắt đầu di chuyển, hông lắc lư theo nhịp, cảm nhận từng centimet của Tuấn lấp đầy mình. Khoái cảm dâng trào, cơ thể nàng run rẩy khi đạt đến cao trào đầu tiên. “Ahhh… anh ơi… em ra…” Nàng rên lớn, đầu ngửa ra sau, nhưng đôi mắt vẫn mở, quan sát Tuấn với vẻ lạnh lùng ẩn sâu. Cậu ta vẫn tiếp tục, sức bền đáng kinh ngạc, đổi tư thế lần nữa, đặt Nhi nằm sấp, kéo hông nàng lên cao và dập từ phía sau. “Em đẹp quá Nhi… mông em cong thế này, anh chịu sao nổi…” Tuấn văng tục nhẹ, tay vỗ nhẹ lên mông nàng, tạo tiếng kêu chát chúa. Nhi lại rên rỉ, giả vờ đầu hàng: “Anh… anh làm em hỏng mất… em là của anh hết… đụ em mạnh nữa đi…”

Cảnh làm tình kéo dài, cuồng nhiệt như một trận đấu futsal. Tuấn thay đổi tư thế liên tục: từ doggy sang missionary, rồi lại bế Nhi đứng dậy, ép nàng vào tường. Mỗi cú thúc đều mạnh mẽ, sâu hoắm, khiến Nhi đạt thêm hai cao trào nữa. Nàng cảm nhận rõ ràng sức mạnh của cậu ta, cơ bắp căng cứng, hơi thở dồn dập. “Anh sắp ra… em siết chặt đi… ahhh!” Tuấn gầm lên, xả hết tinh lực vào trong nàng, cơ thể run rẩy vì khoái lạc. Họ ngã vật xuống giường, Tuấn ôm chặt Nhi, thì thầm: “Em tuyệt vời lắm… anh yêu em…” Rồi cậu ta thiếp đi vì kiệt sức, sau trận bóng và trận mây mưa kéo dài gần một giờ.

Tôi nằm đó, trong vòng tay Tuấn, cảm nhận hơi thở đều đặn của hắn trên cổ mình. Cơ thể tôi vẫn còn run rẩy dư âm từ những cao trào, nhưng đầu óc tôi tỉnh táo hơn bao giờ hết. Tuấn là một cỗ máy tình dục hoàn hảo – khỏe mạnh, dai dẳng, và “hàng” khủng đủ để làm bất kỳ cô gái nào mê mệt. Nhưng với tôi, hắn chỉ là một món đồ chơi tạm thời, một công cụ để che mắt thiên hạ. Tôi khẽ nhếch mép cười trong bóng tối, tay vuốt ve lồng ngực hắn một cách máy móc. Hắn đẹp trai, cơ bắp cuồn cuộn, nhưng bộ não thì phổi bò, nông cạn như một đứa trẻ. Những cuộc trò chuyện của hắn chỉ xoay quanh bóng đá, game online, và những chầu nhậu với đám bạn. Không chiều sâu, không thử thách. Làm tình với hắn sướng thật, nhưng nó chỉ là nhu cầu sinh lý cơ bản, như ăn uống vậy. Tôi cần thứ gì đó hơn thế.

Tôi nhẹ nhàng gỡ tay hắn ra, ngồi dậy, thong thả mặc lại quần lót và váy. Phòng trọ tối om, chỉ le lói ánh đèn đường từ cửa sổ. Tôi bước đến trước chiếc gương treo tường, soi mình dưới ánh sáng mờ ảo. Khuôn mặt tôi – đôi mắt to tròn, môi đỏ mọng, và nụ cười thiên thần – phản chiếu lại, hoàn mỹ đến mức khiến tôi tự hào. Tôi vuốt ve đường cong cơ thể mình, từ vòng một đầy đặn đến vòng ba săn chắc. Đây là vũ khí của tôi, thứ hủy diệt đàn ông mà không cần dao kéo. Nhưng khoái cảm thực sự của tôi không nằm ở việc làm tình với những gã trai trẻ như Tuấn. Chúng quá dễ dãi, quá đơn giản. Chỉ cần một ánh mắt lả lơi, một nụ cười quyến rũ, chúng đã vẫy đuôi chạy theo như chó săn. Thật tẻ nhạt, thật nhàm chán.

Không, thứ khiến tôi run rẩy vì phấn khích là quyền lực – quyền lực thao túng tâm trí, đập phá đạo đức của những kẻ tưởng chừng bất khả xâm phạm. Tôi thích nhìn những gã đàn ông đạo mạo, chung thủy, mẫu mực phải quỳ rạp dưới váy tôi, vứt bỏ liêm sỉ để lao vào nhục dục. Cảm giác đắc thắng khi thấy sự giằng xé nội tâm của chúng: từ lúc cố gắng giữ gìn, rồi lung lay, và cuối cùng sụp đổ hoàn toàn. Đó mới là cao trào thực sự, mạnh mẽ hơn bất kỳ cơn cực khoái nào. Chúng không phải là tình nhân; chúng là con mồi, là chiến lợi phẩm trong bộ sưu tập của tôi. Tuấn chỉ là tấm bình phong, một mối quan hệ công khai để che đậy trò chơi săn mồi của tôi. Hắn nghĩ tôi yêu hắn, nhưng thực ra, hắn chỉ là một con rối ngoan ngoãn.

Bình luận

Để lại bình luận