Chương 2

“Dừng lại!” Tsunade đột ngột quát lớn.

Bà tiến tới, nắm lấy cổ áo Naruto và kéo cậu lại gần. Gương mặt hai người chỉ cách nhau vài centimet. Naruto có thể thấy rõ những tia máu nhỏ trong đôi mắt nâu đầy quyền lực của bà, và cả sự phản chiếu của chính mình—một kẻ đang đầy rẫy những khao khát tội lỗi.

“Ngươi đang nhìn đi đâu thế, Naruto?” Giọng bà trở nên khàn đặc, mang theo một sự đe dọa đầy mê hoặc. “Ta bảo ngươi tập trung vào chakra, không phải tập trung vào cơ thể ta.”

“Tôi… tôi xin lỗi…” Naruto lắp bắp, hơi thở dồn dập của cậu phả vào mặt bà.

Tsunade không buông ra ngay. Bà giữ tư thế đó trong một khoảnh khắc dài, đủ để sự im lặng giữa họ trở nên đặc quánh và đầy dục tính. Bà quan sát sự bối rối của cậu với một sự hiếu thắng thầm lặng. Đây chính là “Mutsuri” (dâm ngầm) của một người phụ nữ quyền lực: bà biết rõ sức ảnh hưởng của mình, bà biết cậu trai trẻ trước mặt đang khao khát điều gì, và bà tận hưởng việc đẩy cậu đến giới hạn của sự chịu đựng.

Bà khẽ hạ thấp giọng, thì thầm sát tai cậu: “Ngươi có biết ánh mắt của những kẻ đã thấy quá nhiều thứ, như ta, sẽ nhìn thấy gì ở ngươi không? Ta thấy một con thú đang lớn, Naruto. Một con thú đầy khao khát và chưa được thuần hóa.”

Bà buông tay ra, để Naruto loạng choạng lùi lại. Tsunade xoay lưng về phía cậu, để lộ tấm lưng trần quyến rũ qua lớp áo lưới. Bà thong thả bước tới bệ đá cạnh đó, cầm lấy bình nước và uống một ngụm lớn. Một vài giọt nước tràn ra khỏi khóe môi, lăn dài xuống cằm rồi rơi xuống ngực bà, làm lớp áo vốn đã mỏng nay càng trở nên trong suốt, dính chặt lấy làn da.

“Hôm nay đến đây thôi,” bà nói mà không quay lại, nhưng Naruto có thể nghe thấy sự thỏa mãn trong tông giọng đó. “Về nhà đi, và hãy học cách ‘tự làm nguội’ mình trước buổi tập ngày mai. Nếu không, ta sẽ phải dùng những biện pháp mạnh bạo hơn để rèn luyện ngươi đấy.”

Naruto đứng chôn chân tại chỗ. Cậu nhìn theo bóng dáng của Tsunade khuất dần sau rặng tử đằng. Sự ngưỡng mộ thuở ban đầu giờ đây đã bị pha tạp bởi một thứ cảm xúc đen tối và nóng bỏng hơn nhiều. Ánh mắt “đã thấy nhiều thứ” của bà không phải để xua đuổi cậu, mà dường như là một lời mời gọi vào một trò chơi quyền lực và dục vọng mà cậu chưa bao giờ dám mơ tới.

Đêm đó, trong căn hộ cô đơn, Naruto không thể nào quên được cảm giác từ những đầu ngón tay của bà chạm vào ngực mình. Cơn khát không tên bắt đầu trỗi dậy, mãnh liệt hơn bao giờ hết. Cậu nhận ra rằng, làm học trò của Hokage-sama sẽ là nhiệm vụ gian nan nhất—và cũng đê mê nhất—mà cậu từng đảm nhận. Cậu đã lọt vào tầm mắt của một người phụ nữ không chỉ muốn dạy cậu nhẫn thuật, mà còn muốn nhìn thấy cậu tan chảy dưới sự thống trị đầy dâm mỹ của bà.

Tháng Hai về trên làng Lá mang theo những cơn mưa phùn ẩm ướt, khiến bầu không khí vốn đã tĩnh lặng nay càng thêm đặc quánh sự trầm mặc. Đối với Naruto, những ngày vừa qua là một chuỗi thử thách về lòng kiên nhẫn. Buổi huấn luyện với Tsunade không chỉ bào mòn thể lực mà còn tấn công trực diện vào sự tỉnh táo cuối cùng của cậu.

Hôm nay, buổi tập không diễn ra ngoài sân tập số 7 lộng gió. Tsunade gọi cậu vào một căn phòng nhỏ phía sau văn phòng Hokage – nơi bà thường dùng để thực hiện các cuộc kiểm tra y tế chuyên sâu. Căn phòng nồng đậm mùi cồn sát trùng, mùi thảo mộc đắng chát và cả hương sake thoang thoảng từ phía bàn làm việc.

“Đóng cửa lại, Naruto.”

Giọng bà vang lên sau tấm rèm trắng. Naruto nuốt nước bọt, cậu khẽ khép cánh cửa gỗ, ngăn cách sự ồn ào của thế giới bên ngoài. Trong căn phòng chỉ còn lại nhịp tim đập thình thịch của cậu và tiếng sột soạt của giấy tờ.

Tsunade bước ra, tay đang tháo bỏ chiếc băng buộc cổ tay. Lần này, bà mặc một chiếc áo lót thể thao tối màu bó sát, bên ngoài khoác hờ chiếc áo y bác sĩ màu trắng không cài cúc. Sự tương phản giữa làn da trắng ngần và lớp vải đen khiến thị giác của Naruto như bị thiêu đốt.

Bình luận

Để lại bình luận