Chương 2

“Lan ơi… cứu anh! Anh van xin em… Chỉ lần này thôi. Em muốn nhìn anh bị bọn nó chặt ra từng khúc sao? Em chỉ cần đi ăn, đi chơi với nó thôi. Anh sẽ đi theo em, anh sẽ làm tài xế bảo vệ em. Sẽ không ai biết đâu…”

Lan đứng chết lặng. Tiếng mưa bên ngoài vẫn gầm gào như muốn nuốt chửng lấy căn phòng. Cô nhìn xuống người chồng đang quỳ dưới chân mình, rồi lại nhìn vào gương. Trong gương, cô thấy một người phụ nữ ướt sũng, gợi cảm đến mức chính cô cũng thấy lạ lẫm.

Chiếc áo ướt dính chặt vào da thịt, làm lộ rõ quầng thâm của ti và đường viền quần lót tam giác mỏng manh nơi vùng cấm địa. Một vẻ đẹp trần trụi, mời gọi, đối lập hoàn toàn với khuôn mặt thánh thiện đẫm nước mắt.

Minh ngẩng đầu lên, thấy sự dao động trong mắt vợ. Gã đứng dậy, lau nước mắt, rồi bất ngờ đưa tay luồn vào trong áo Lan, bóp mạnh một cái vào bầu ngực mềm mại, nóng hổi.

“Á… đau…” Lan giật nảy mình.

“Đấy, thấy không?” Minh thì thầm, giọng khàn đặc. “Cơ thể em phản ứng này. Nó đang nóng rang lên đây này. Đừng phí phạm nó với thằng chồng vô dụng này nữa. Dùng nó để cứu chúng ta đi.”

Đêm đó, Lan nằm quay lưng về phía Minh, co ro trong tấm chăn mỏng. Cô không ngủ được. Lời đề nghị khiếm nhã của Minh như một liều thuốc độc từ từ ngấm vào tâm trí. Còn Minh, gã nằm ngửa, nhìn lên trần nhà dột nát, bàn tay vô thức sờ xuống đũng quần. Gã đang tưởng tượng. Tưởng tượng đến cảnh gã thiếu gia giàu có kia sẽ làm gì với cơ thể tuyệt mỹ của vợ mình… và kỳ lạ thay, “thằng nhỏ” yếu ớt của gã lại khẽ cương lên trong bóng tối.

Một kế hoạch bệnh hoạn đã chính thức được gieo mầm.

Số tiền vay nóng cuối cùng được Minh dốc sạch vào một cửa hàng thời trang cao cấp trên phố Đồng Khởi. Hắn không tiếc tiền, bởi với hắn, đây là vốn đầu tư cho một canh bạc lớn.

“Mặc cái này vào.” Minh ném cho Lan một chiếc váy lụa hai dây màu trắng ngà.

Lan cầm chiếc váy lên, tay cô hơi run rẩy. Chất vải lụa thượng hạng mát lạnh trượt qua kẽ tay, mềm mại như nước. Kiểu dáng nhìn qua thì đơn giản, thanh lịch, đúng chất tiểu thư đài các, nhưng khi Lan ướm thử lên người trong phòng thay đồ, cô mới nhận ra ý đồ đen tối của chồng.

Chiếc váy được cắt may khéo léo để ôm sát lấy từng đường cong cơ thể. Nó không hở hang lộ liễu, nhưng chất lụa mỏng manh lại rũ xuống, nương theo độ nảy của cặp bưởi đầy đặn và độ cong của vòng hông, tạo nên một sự gợi cảm chết người theo kiểu “nửa kín nửa hở”.

“Xong chưa? Ra đây anh xem nào.” Tiếng Minh giục giã bên ngoài.

Lan hít sâu một hơi, kéo tấm rèm nhung ra bước ra ngoài.

Ánh đèn vàng trong cửa hàng rọi xuống, khiến làn da trắng sứ của Lan như phát sáng. Minh nheo mắt lại, ngắm nhìn vợ mình từ đầu đến chân. Hắn đi vòng quanh cô, ánh mắt soi mói như một gã lái buôn đang kiểm tra món hàng quý hiếm.

“Đẹp… nhưng chưa đủ,” Minh lẩm bẩm. Hắn tiến lại gần, bất ngờ đưa tay luồn vào phần lưng váy, nơi khoét sâu xuống tận eo.

Ngón tay thô ráp của Minh chạm vào làn da mịn màng khiến Lan giật thót, nổi da gà. Hắn lần tìm móc áo lót, rồi dứt khoát… cởi phăng nó ra.

“Anh làm cái gì vậy?” Lan hoảng hốt, đưa tay che ngực.

“Bỏ ra,” Minh ra lệnh, giọng lạnh băng nhưng ánh mắt lại rực lên sự hưng phấn kỳ lạ. “Gái nhà lành, ngây thơ thì không ai mặc áo lót độn dày cộp thế này cả. Phải để tự nhiên.”

Hắn giật chiếc áo lót vứt sang một bên. Không còn sự nâng đỡ, bầu ngực đẫy đà của Lan sụp xuống nhẹ nhàng, nảy lên một nhịp đầy mê hoặc sau lớp lụa mỏng. Hai đầu ti hồng hào lập tức hằn rõ lên mặt vải, nhọn hoắt, lộ liễu một cách trơ trẽn giữa chốn đông người.

“Thế này… người ta thấy hết…” Lan đỏ mặt tía tai, cô cảm thấy như mình đang khỏa thân. Cảm giác vải lụa cọ xát trực tiếp vào đầu ngực nhạy cảm mỗi khi cô cử động khiến nơi đó trở nên căng tức và ngứa ngáy.

Bình luận

Để lại bình luận