Chương 14

: Ký Ức Của Nữ Hộ Vệ
“A… Yūgao… Sáng sớm đã… thật là…” Hiroshi rên khẽ, tay luồn vào mái tóc tím mềm mại của nàng, khẽ siết.
Yūgao ngước đôi mắt tím thẳm, vốn luôn lạnh lùng, giờ lại long lanh ánh nước đầy tình ý nhìn gã. Nàng vẫn không ngừng chuyển động cái miệng nhỏ nhắn, “hầu hạ” “con rồng” của gã. Gò má nàng ửng hồng.
Nàng nhớ lại.
Nàng vốn là Anbu, được huấn luyện những kỹ năng quyến rũ chết người, học cách “vắt kiệt” đàn ông để moi thông tin. Nhưng kể từ khi gặp gã trai này… mọi thứ đảo lộn. Không phải nàng vắt kiệt gã, mà là gã “vắt kiệt” nàng, cả về thể xác lẫn tinh thần.
Ký ức ùa về cái đêm nàng bắt gặp Kurenai và gã.
Ngày hôm sau, Kurenai tìm gặp nàng, nụ cười vẫn còn nét xuân tình mơn mởn.
“Thế nào?” Kurenai cười ranh mãnh. “Tối qua… ‘xem’ có sướng mắt không?”
Yūgao mặt đỏ lựng, quay đi: “Kurenai-sensei! Chị… thật không biết xấu hổ! Hắn chỉ là một đứa trẻ!”
Kurenai cười ngặt nghẽo. “Trẻ? Yūgao à, em nên thử ‘đứa trẻ’ đó một lần đi. Sớm muộn gì chúng ta cũng là chị em ‘chung chồng’ thôi. Mà ta nói thật,” Kurenai ghé sát tai nàng, thì thầm đầy mê hoặc: “Cái cảm giác bị ‘con hàng’ của một chàng trai trẻ trung, khỏe mạnh đâm ngập ‘lồn’, bắn ‘tinh’ nóng hổi vào tận bên trong… Ôi… em không tưởng tượng được đâu… Ta… đã bị chàng chinh phục hoàn toàn rồi.”
Yūgao sững sờ. Kurenai, người đồng nghiệp mà nàng luôn kính trọng, lại có thể thốt ra những lời dâm đãng như vậy.
Và Kurenai nói đúng. Từ hôm đó, Yūgao bị ám ảnh. Khi huấn luyện thể thuật cho Hiroshi, mắt nàng không thể rời khỏi “cái lều” luôn cộm lên trong đũng quần gã. Nàng tưởng tượng “con cặc” vĩ đại đó đang đâm vào cơ thể mình.
Hết hồi tưởng.
Và khi Kurenai rời đi, Yūgao đã không thể chịu đựng được sự cô đơn và tò mò nữa. Chính nàng đã chủ động dâng hiến. Nàng tự thấy mình như một con mèo cái đói khát, vụng trộm ăn vụng món cá ngon nhất.
Và giờ, nàng hoàn toàn nghiện “món cá” này.
________________

Bình luận

Để lại bình luận