Chương 13

: Buổi Sáng Của Chủ Nhân
Hai năm trôi qua nhanh như một cuộc mây mưa nồng nhiệt…
Ánh nắng lười biếng của buổi sáng xuyên qua khe cửa giấy, chiếu lên sàn nhà.
Morimoto Hiroshi, giờ đã mười lăm tuổi, không còn là cậu nhóc ngây ngô ngày nào. Vẻ non nớt đã nhường chỗ cho một sự tà khí và uy quyền của một thiếu chủ. Gã khẽ cựa mình, cảm nhận sự mềm mại trong chăn.
Như mọi khi, gã thức dậy với “cậu nhỏ” đã “chào cờ” từ bao giờ. “Con rồng” của gã cương cứng, dựng một cái lều lớn giữa hai chân. Gã có thói quen ngủ nude, và gã đặc biệt thích thú khi nhìn vẻ mặt xấu hổ, đỏ bừng của các nữ bộc khi họ vào đánh thức và thay đồ cho gã. Gã sẽ giả vờ còn ngái ngủ, cố tình vươn vai, để “con hàng” vĩ đại của mình đập vào tay họ, như một lời hứa hẹn về sự chinh phục trong tương lai.
Gã khẽ thở dài, nghĩ về Kurenai. Nàng đã rời đi được một năm. Gã vẫn nhớ như in cái đêm cuối cùng trước khi nàng về làng. Gã đã “đị” nàng ròng rã suốt một ngày một đêm, cho đến khi nàng ngất lịm, khóc lóc cầu xin gã “gieo giống” cho nàng, để nàng có thể mang thai đứa con của gã.
Nhưng giờ gã không cô đơn.
Gã mỉm cười, không cần mở mắt cũng biết ai đang ở trong chăn của mình.
Một cảm giác ấm áp, ẩm ướt và thuần thục đang bao bọc lấy “cự vật” của gã.
Yūgao.
Nàng hộ vệ tóc tím lạnh lùng, người đã chứng kiến cảnh tượng dâm mĩ hai năm trước, giờ đây đang quỳ giữa hai chân gã, dùng đôi môi đỏ mọng của mình để “hầu hạ” chủ nhân. Mái tóc tím dài được búi cao gọn gàng, để lộ cái gáy trắng ngần.
Kỹ thuật của nàng… ôi, thật sự là tuyệt đỉnh. Không hổ là Anbu được huấn luyện đặc biệt. Nàng ngậm sâu, “đại nhục bổng” của gã gần như chạm đến cổ họng. Nàng mút, liếm, day cái đầu khấc bằng lưỡi, khiến Hiroshi phải rên lên một tiếng khoan khoái.
Nàng hộ vệ băng giá của gã, hóa ra lại là một con “dâm phụ” ẩn mình.
________________

Bình luận

Để lại bình luận