Chương 11

: Sự Thần Phục Của Cô Giáo (Bản viết lại)
Tiếng “bì bõm, nhóp nhép” vang lên dồn dập trong khoảng sân vắng dưới ánh trăng.
Yuuhi Kurenai, vị thượng nhẫn huyễn thuật cao ngạo, giờ đây đã hoàn toàn mất đi vẻ kiêu hãnh thường ngày. Nàng không còn là người chủ động trêu đùa cậu học trò nhỏ nữa, mà đã biến thành một con thuyền nan mỏng manh đang bị nhấn chìm giữa cơn cuồng phong dục vọng.
Cơ thể nàng run lên bần bật. Cậu thiếu niên Morimoto Hiroshi, dù dáng vẻ bên ngoài vẫn còn non nớt, nhưng sức mạnh cơ bắp và thứ vũ khí kinh người đang cắm sâu trong nàng lại là của một mãnh thú thực thụ. Mỗi cú thúc của gã đều như muốn đóng thẳng vào tử cung, khiến Kurenai chỉ có thể ngửa cổ rên rỉ, hai tay cào cấu vô định xuống sàn gỗ.
“Không… Hỏng… Hỏng mất rồi… A… Aaaa!”
Nàng không biết mình đang nói gì nữa. Sự sung sướng và tê dại đã đánh sập lý trí của nàng. “Đệ… đệ đệ… Tha cho ta… Không… Đừng tha… Thao… Thao chết ta đi! A!”
Hiroshi không đáp. Gã chỉ nở một nụ cười tà khí. Gã thích nhìn bộ dạng này của nàng. Gã nắm lấy eo nàng, bất ngờ rút “long thương” ra gần hết, chỉ chừa lại cái đầu khấc đang ngậm chặt nơi cửa mình sưng mọng.
“A… Đừng rút ra!” Kurenai hoảng hốt rướn người theo.
Ngay lập tức, gã lật úp nàng lại.
“Bốp!”
Một tiếng tát giòn giã vang lên. Bàn tay của Hiroshi in hằn năm ngón đỏ lựng lên cặp mông trắng nõn, nảy tròn của nàng.
“Á!” Kurenai giật nảy mình, cơn đau nhói hòa lẫn với khoái cảm tột độ khiến nàng co rúm lại. “Đừng… Đau… Van chàng… nhẹ… nhẹ một chút…”
Gã cười khằng khặc, ghé sát vào vành tai đỏ bừng của nàng, thì thầm trong khi “cự vật” của gã lại từ phía sau tàn bạo đâm thẳng vào, ngập đến tận gốc:
“Cô giáo nói gì cơ? Ta nghe không rõ?”
Gã cố tình thúc mạnh một cái, nghiền nát “hoa tâm” mẫn cảm của nàng.
“A! A! AAAAA!” Kurenai hét lên, nước mắt nước mũi giàn giụa. “Ta nói… Nhẹ… Nhẹ thôi! A… Không… Mạnh lên! Đị… Đị con lẳng lơ này đi! Van… van chàng… Aaa!”
Nàng đã hoàn toàn bị chinh phục. Cặp mông căng tròn vô thức vểnh cao hết mức, dâng hiến “cửa sau” ướt đẫm cho cậu chủ nhỏ tuổi, cầu xin được giày vò nhiều hơn nữa. Morimoto Hiroshi, với tư thế của một kẻ chinh phạt, bắt đầu cuộc xung kích cuối cùng. Gã nắm lấy hai bắp đùi thon thả của nàng, kéo chúng dang rộng, để lộ ra “cánh bướm” đỏ au đang bị “con rồng thịt” của gã hành hạ đến tơi tả.
“Phốc… phốc… phốc…”
Âm thanh dâm mĩ của da thịt va chạm, hòa cùng tiếng rên rỉ van xin của vị nữ thượng nhẫn, tạo nên một bản giao hưởng hoan lạc và tội lỗi dưới ánh trăng.
________________

Bình luận

Để lại bình luận