Chương 10

– Sự Trừng Phạt Trong Hành Lang
Rượu vào lời ra, không khí bữa tiệc càng lúc càng ồn ào. Các ông chồng bắt đầu say sưa chém gió, còn các bà vợ thì túm tụm nói chuyện làm đẹp.
“Dì Hai, dì ra ngoài với con một chút được không? Con có chuyện muốn hỏi về việc học của con.” Phạm Minh Quân bất ngờ lên tiếng, viện một cái cớ vụng về.
Nguyễn Thị Tú Hoa như người chết đuối vớ được cọc, vội vàng đứng dậy: “À… ừ… để dì xem nào.”
Hai người rời khỏi phòng VIP, đi ra hành lang vắng vẻ dẫn tới khu vệ sinh. Vừa khuất sau khúc quanh, Phạm Minh Quân liền ép sát dì Hai vào tường.
“Dì nhớ con không?” Phạm Minh Quân thì thầm, tay thô bạo bóp lấy bầu ngực căng tròn của dì.
“Phạm Minh Quân… đừng… ở đây người ta thấy…” Nguyễn Thị Tú Hoa yếu ớt phản kháng, nhưng cơ thể bà lại mềm nhũn ra trong vòng tay cậu.
“Thấy thì sao? Dì là con đĩ dâm đãng của con mà, đúng không?” Phạm Minh Quân gằn giọng, nhắc lại những từ ngữ kích thích mà cậu đã dùng đêm qua.
Nghe thấy những từ ngữ hạ nhục ấy, ánh mắt Nguyễn Thị Tú Hoa dại đi. Sự thôi miên và bản năng nô lệ trỗi dậy mạnh mẽ. Bà chủ động vòng tay ôm cổ Phạm Minh Quân, rên rỉ: “Đúng… dì là con đĩ của Phạm Minh Quân… dì muốn con…”
Phạm Minh Quân cười khẩy. Cậu kéo tay dì Hai đi về phía cuối hành lang, nơi có một cửa sổ lớn nhìn xuống thành phố về đêm.
“Quỳ xuống.” Phạm Minh Quân ra lệnh lạnh lùng.
Nguyễn Thị Tú Hoa ngoan ngoãn quỳ xuống sàn nhà lạnh lẽo, ngay trước mặt Phạm Minh Quân. Bà ngước đôi mắt ầng ậng nước nhìn cậu, chờ đợi.
“Vén váy lên. Dì biết phải làm gì mà.”
Nguyễn Thị Tú Hoa run rẩy kéo chiếc váy công sở lên cao, để lộ quần lót ren màu đen đã ướt sũng dịch nhờn. Bà tự tay kéo quần lót sang một bên, phơi bày “cô bé” đang phập phồng thèm khát.
“Chủ nhân… con muốn đi vệ sinh… con buồn tiểu quá…” Nguyễn Thị Tú Hoa bỗng nhiên nói, giọng nũng nịu kỳ lạ. Đây là di chứng của việc bị huấn luyện làm “chó cái” – không được phép bài tiết nếu chưa có lệnh của chủ nhân.
Phạm Minh Quân sững người một chút rồi nhận ra ngay. Bọn khốn kiếp ở “Thiên Đường Nhân Gian” đã huấn luyện dì cậu đến mức độ này rồi sao?
“Được, con cho phép dì tiểu ở đây. Ngay tại hành lang này.” Phạm Minh Quân ra lệnh, muốn kiểm chứng mức độ phục tùng của dì.
Nguyễn Thị Tú Hoa do dự một giây vì xấu hổ, nhưng mệnh lệnh của chủ nhân là tuyệt đối. Bà dạng rộng hai chân ra, cơ thể căng cứng.
“Xì…”
Một dòng nước vàng óng bắn ra từ nơi tư mật của bà, tưới ướt cả sàn nhà lát đá hoa cương. Tiếng nước chảy rào rào vang vọng trong hành lang yên tĩnh. Nguyễn Thị Tú Hoa nhắm nghiền mắt, vừa xấu hổ tột cùng vừa cảm thấy một khoái cảm giải thoát mãnh liệt chạy dọc sống lưng.
Phạm Minh Quân đứng nhìn cảnh tượng ấy, cảm giác quyền lực dâng trào. Cậu đang điều khiển người phụ nữ này, dì ruột của mình, như một con rối. Và cậu biết, đây mới chỉ là bắt đầu. Đêm nay, cậu sẽ không chỉ dừng lại ở dì Hai. Mẹ cậu, dì Ba, và cả cô em họ kia nữa… tất cả sẽ phải quỳ dưới chân cậu, phục tùng cậu như những con chó cái trung thành nhất.
Tiếng bước chân vang lên từ phía xa. Có người đang đi tới.
“Đứng dậy, mau!” Phạm Minh Quân kéo Nguyễn Thị Tú Hoa dậy, chỉnh lại váy áo cho bà.
Người đi tới là một nhân viên phục vụ. Anh ta nhìn vũng nước trên sàn với vẻ nghi hoặc, rồi nhìn hai dì cháu đang đứng đó với vẻ mặt bối rối.
“Xin lỗi, dì tôi lỡ làm đổ nước.” Phạm Minh Quân nói dối không chớp mắt, rồi kéo tay dì Hai đi nhanh về phía phòng tiệc, để lại sau lưng một bí mật ướt át và đầy mùi tội lỗi.

Bình luận

Để lại bình luận