Chương 10

“Đừng dừng lại… Anya… dùng tay massage mạnh hơn một chút ở vùng đó đi…” – Tôi đẩy một hình ảnh giả lập vào đầu con bé: Hình ảnh con bé đang dùng cả hai tay bao bọc lấy sự nóng bỏng của tôi, xoa vuốt nó như một món đồ chơi quý giá.

Đôi mắt Anya trở nên mơ màng. Con bé không còn nhận thức rõ mình đang làm gì theo chuẩn mực đạo đức thông thường nữa. Con bé chỉ biết rằng, mỗi khi con bé di chuyển tay, tôi lại rên lên một cách đầy thỏa mãn, và điều đó khiến con bé cảm thấy mình thật quyền năng, thật quan trọng.

Bàn tay Anya bắt đầu massage một cách nhịp nhàng hơn. Những ngón tay con bé thỉnh thoảng lướt qua vùng nhạy cảm nhất, tạo ra những xung động cực mạnh. Tôi không còn phải giả vờ rên rỉ nữa; những âm thanh trầm đục phát ra từ cổ họng tôi giờ đây là sự hưởng thụ thật sự.

“Ôi Anya… em là thiên thần của Bond… mát quá… êm ái quá… cứ như thế này mãi nhé…”

Sự “Dâm ngầm” (Mutsuri) trong Anya đang trỗi dậy mạnh mẽ. Con bé cúi thấp người hơn, mái tóc hồng xõa xuống chạm vào bụng tôi. Con bé bắt đầu thích thú với việc quan sát phản ứng của tôi. Mỗi khi con bé chạm vào một điểm nhạy cảm, cơ thể tôi lại giật nhẹ, và Anya lại khẽ mỉm cười – một nụ cười không còn mang vẻ ngây thơ thuần khiết, mà là một sự thỏa mãn của kẻ đang nắm giữ bí mật đen tối.

“Bond thích thế này phải không?” Anya nói nhỏ, giọng nói có chút khàn đi. “Anya sẽ làm cho Bond… thấy thật là dễ chịu…”

Con bé tăng thêm một chút lực ở cổ tay. Cảm giác bóp nhẹ và xoa vuốt của đôi bàn tay nhỏ bé khiến tôi suýt chút nữa thì mất kiểm soát lớp ngụy trang. Tôi phải cố gắng giữ cho “Tầng tâm trí bề mặt” vẫn mang vẻ “đang được chữa trị”, dù bên trong tôi đang gầm thét vì khoái lạc.

Đúng lúc này, tiếng bước chân của Loid vang lên ngoài hành lang.

Cộp. Cộp.

“Anya? Con đã ngủ chưa? Papa vào chúc ngủ ngon nhé.”

Tiếng nói của Loid như một tia sét đánh giữa trời quang. Anya giật bắn người, rụt tay lại. Con bé luống cuống đến mức suýt ngã khỏi thảm.

Tôi lập tức lật người lại, thu mình vào góc phòng, phát ra những suy nghĩ của một chú chó đang ngái ngủ.

“Ngủ ngon quá… cảm ơn bác sĩ Anya… Bond hết đau rồi…”

Anya vội vàng nhảy lên giường, trùm chăn kín mít, chỉ để lộ đôi mắt đang long lanh sự hoảng sợ và cả sự luyến tiếc. “Dạ… dạ! Anya sắp ngủ rồi ạ!”

Cửa phòng mở ra. Loid bước vào, ánh mắt sắc sảo lướt qua căn phòng một lượt. Anh nhìn thấy tôi đang nằm cuộn tròn, rồi nhìn sang Anya đang run rẩy dưới lớp chăn.

“Sao con lại đổ mồ hôi nhiều thế này?” Loid đi lại gần, đưa tay sờ trán Anya. “Phòng có nóng quá không?”

“Dạ… dạ chắc là do con đắp chăn kỹ quá ạ!” Anya cười gượng gạo, đôi tay con bé giấu dưới chăn vẫn còn đang nắm chặt lấy nhau, như thể vẫn còn vương vấn hơi nóng từ cơ thể tôi.

Loid khẽ nhíu mày, trực giác của một điệp viên mách bảo anh có điều gì đó không ổn, nhưng anh không thể ngờ được sự thật lại điên rồ đến thế. Anh chỉ nghĩ là con bé đang giấu một túi kẹo hay một cuốn truyện tranh nào đó.

“Được rồi, ngủ sớm đi. Chúc con ngủ ngon, Anya. Chúc ngủ ngon, Bond.”

“Chúc Papa ngủ ngon ạ!”

Khi cửa phòng đóng lại và tiếng bước chân của Loid xa dần, căn phòng lại rơi vào sự im lặng. Nhưng sự im lặng này khác hẳn lúc nãy. Nó mang theo dư âm của một sự kiện vừa bị cắt ngang, một sự thèm khát chưa được thỏa mãn.

Tôi ngước mắt nhìn lên giường. Anya đang hé mở lớp chăn, nhìn về phía tôi. Trong bóng tối, đôi mắt con bé sáng rực một cách lạ thường.

“Anya…” – Tôi gửi đi một lời thì thầm tâm linh cuối cùng trong đêm. “Cảm ơn em. Nhờ em mà Bond thấy tốt hơn nhiều. Nhưng… có lẽ ngày mai Bond vẫn sẽ cần massage tiếp. Anya sẽ giúp Bond chứ?”

Anya không trả lời bằng lời nói. Con bé chỉ khẽ gật đầu một cái thật nhẹ, rồi vùi mặt vào gối. Qua năng lực cảm ứng, tôi nghe thấy suy nghĩ thầm kín nhất của con bé lúc này:

Bình luận

Để lại bình luận