Chương 10

Kỳ thi tốt nghiệp đã cực kỳ gần, và trong khi tôi đang lo sốt vó thì Minh lại tỏ ra cực kỳ dửng dưng. Thấy không ổn, tôi mới hỏi nó:

– Ngày mốt là thi rồi mà sao không thấy anh chuẩn bị gì hết vậy?

– Con chuẩn bị kỹ rồi. Tối nào mẹ qua phòng chả thấy con học tới khuya. Hôm nay con định ôn tổng quát lại, rồi mai sẽ dành hẳn ra một ngày chơi để thư giãn đầu óc.

– Sao không ôn luôn mai. Lỡ quên rồi sao? – Tôi thắc mắc.

– Mẹ chẳng biết gì cả. Ngày trước kỳ thi, ta càng học bài sẽ càng quên thôi, phải dành ngày đó thư giãn đầu óc, có thế lúc thi đầu óc thoải mái sẽ tự tuôn chữ ra. Với nữa thi tốt nghiệp cũng dễ lắm.

Tôi nghe nó nói cũng có lý, nên bảo:

– Ừ thôi vậy mai đi chơi đi cho khuây khỏa. Học suốt rồi.

– À mà mai mẹ đi chơi với con đi. Đi mình buồn lắm. – Minh gợi ý.

– Sao không rủ bạn bè đi rủ tui làm gì?

– Đi với bạn suốt rồi. Mai con muốn đi với mẹ.

“Lâu rồi mình cũng không đi chơi, thôi thì đi với con cho nó vui vậy.” – Tôi nghĩ.

– Mà đi đâu?

– Con có kế hoạch sẵn rồi. Mai con lấy xe máy chở mẹ.

Không biết có phải do nôn vì đi chơi hay không, sáng hôm sau Minh dậy rất sớm, trước cả tôi. Vừa mở mắt ra tôi đã thấy nó bưng bữa sáng lên cho tôi.

– Chà, bữa nay chắc trời mưa. – Tôi chọc nó.

– Đây, mẹ ăn đi cho nóng. Con Tâm mới nấu xong đó.

Tôi đỡ lấy chén súp, múc từng muỗng một. Trong khi đó, thằng Minh tiến tới tủ quần áo, lục lọi quần áo.

– Làm gì vậy?

– Con lựa đồ cho mẹ.

– Hừ, lựa đi. Để coi khiếu thẩm mỹ anh cỡ nào.

Tôi ăn xong chén súp, đã đánh răng rửa mặt nhưng Minh vẫn chưa chọn được bộ nào.

– Sao rồi? Lựa gì lâu vậy?

– Con thấy mẹ mặc cái này được.

Minh chìa ra một cái váy màu vàng, rồi nói tiếp:

– Mẹ mặc mỗi cái này thôi khỏi đồ lót. Phong trào bây giờ đó.

– Tào lao! Đúng là không thể trông chờ vào anh.

Vậy là tôi tự chọn quần áo cho mình. Đó là cái áo thun trắng cùng cái quần jean.

– Sao chưa ra ngoài để tui thay đồ?

– Mẹ thay cứ thay đi, con ngồi coi.

– Mặc xác anh!

Tôi cởi cái váy đang mặc ra, chồng cái áo thun vào.

– Ủa sao mẹ không thay đồ lót?

– Đúng ra là thay, nhưng anh ngồi đó sao tui thay được.

– Con ngồi đây có sao đâu?

– Sao không? Anh ngồi đó mà tui cởi ra dám anh thấy tui ngon quá rồi lao vô hiếp giống cái phim bữa coi lắm.

– Mẹ cứ nghĩ xấu cho con. Ai mà đi làm thế với mẹ mình?

– Chả dám tin anh.

Mặc xong quần áo, tôi nói:

– Rồi, đi thôi.

Minh nhìn tôi từ đầu xuống chân, nhận xét:

– Mẹ mặc bộ này nhìn đẹp ghê! Nhất là cặp đít…

– Bớt nói xàm đi. Đi thôi kẻo muộn.

Nghe tôi la, Minh chạy ngay xuống dưới nhà, dắt chiếc SH ra.

– Đi thôi mẹ!

Tôi ngồi lên xe, không quên nhắc nhở con Tâm:

– Bà chủ với cậu chủ đi công việc một lát. Ở nhà nấu ăn làm việc nhà hết đi.

– Dạ! – Nó đáp.

Chiếc xe bắt đầu lăn bánh, vi vu trên đường.

– Nè. Giờ định đi đâu?

– Đi khách sạn chứ đi đâu nữa!

– Dừng lại. Để tôi xuống bắt taxi về.

– Con nói đùa thôi mà. Giờ mẹ con mình đi coi phim. Mà đi xa thành phố chút nhé.

Lời Minh rất hợp ý tôi. Đi xa thành phố, người ta sẽ không biết mẹ con tôi là ai, dù mẹ đi chơi với con không có gì sai, nhưng với cái tính táy máy của thằng Minh thì làm vậy cho an toàn.

– Mà mẹ không ôm eo con à?

– Không cần.

Bỗng thằng Minh thắng gấp.

– Gì vậy? – Tôi giật mình hỏi.

– Đèn đỏ.

– Thì dừng từ từ thôi làm gì thắng gấp vậy?

– Mấy thằng bạn con chỉ đó. Tụi nó nói mỗi khi chở bồ me me gần tới đèn đỏ thì thắng gấp lại cho vú con nhỏ đó đập vào lưng mình phê lắm.

Bình luận

Để lại bình luận