Chương 10

– Buổi Sáng Và Sự Cám Dỗ Mới
Sáng hôm sau, ánh nắng mặt trời chiếu xuyên qua rèm cửa, đánh thức Nguyễn Minh Quân dậy. Cậu nheo mắt, cảm thấy toàn thân ê ẩm nhưng sảng khoái lạ thường. Ký ức về đêm qua ùa về như một thước phim quay chậm, sống động và đầy màu sắc nhục dục.
Cậu nhìn xuống hạ bộ. “Cậu nhỏ” lại đang chào cờ buổi sáng, cương cứng và sung mãn như chưa từng trải qua trận chiến đêm qua. Nguyễn Minh Quân thở dài, tự hỏi cuộc sống của mình từ nay sẽ thay đổi thế nào.
Cậu dậy vệ sinh cá nhân, cố gắng rửa sạch những dấu vết của đêm hoan lạc. Khi bước ra phòng khách, cậu thấy không khí trong nhà dường như có gì đó khác lạ.
Bà Đặng Hồng Vân đang dọn bữa sáng, vẫn ân cần như mọi khi nhưng ánh mắt nhìn cậu có vẻ lảng tránh. Chị dâu thứ hai Lê Ánh Tuyết đang ngồi uống cà phê, vẻ mặt đăm chiêu.
Còn Phạm Thu Hà, cô đang ngồi trên sofa xem tivi, mặc một chiếc váy lụa mỏng tang, không nội y. Thấy Nguyễn Minh Quân đi ra, cô quay lại, nở một nụ cười đầy ẩn ý. Ánh mắt cô quét qua hạ bộ cậu, liếm môi một cái đầy khiêu khích.
“Dậy rồi hả người hùng? Đêm qua ngủ ngon không?” Bích Kỳ hỏi, giọng nói vang lên lanh lảnh nhưng chứa đầy hàm ý trêu chọc.
Nguyễn Minh Quân đỏ mặt, ấp úng: “Dạ… cũng được ạ.”
“Đến ăn sáng đi con,” bà Đặng Hồng Vân gọi, giọng hơi run.
Nguyễn Minh Quân ngồi xuống bàn ăn. Cậu cảm thấy ánh mắt của Bích Kỳ vẫn dán chặt lên người mình.
“Mẹ này,” Bích Kỳ bỗng nhiên lên tiếng, phá vỡ sự im lặng, “Con thấy dạo này Tiểu Trúc lớn phổng phao hẳn ra. Chắc là do tập luyện ‘thể thao’ chăm chỉ đấy nhỉ?”
Nguyễn Minh Quân sặc ngụm sữa đang uống. Cậu biết chị dâu đang ám chỉ điều gì.
Bà Đặng Hồng Vân nhìn con dâu, rồi nhìn con trai, ánh mắt thoáng chút nghi ngờ nhưng rồi lại cụp xuống. “Ừ… nó lớn rồi mà…”
“Lớn lắm mẹ ạ,” Bích Kỳ cười khúc khích, “Con đảm bảo là rất lớn.”
Dĩnh Hân ngẩng lên, nhìn Bích Kỳ với vẻ khó hiểu xen lẫn khó chịu. “Chị nói cái gì thế? Ăn nói kỳ cục.”
“Có gì đâu,” Bích Kỳ nhún vai, bộ ngực thả rông rung rinh dưới lớp lụa mỏng. “Chị chỉ khen em chồng chút thôi mà. Đúng không Trúc?”
Dưới gầm bàn, một bàn chân trần lạnh lẽo bỗng nhiên luồn qua, đặt lên đùi Nguyễn Minh Quân và bắt đầu di chuyển dần lên trên, hướng về phía đũng quần cậu.
Nguyễn Minh Quân giật mình, nhìn sang Bích Kỳ. Cô vẫn thản nhiên ăn sáng, nhưng chân cô thì đang vuốt ve “cậu nhỏ” của cậu qua lớp quần vải.
Sự táo bạo của chị dâu ngay trước mặt mẹ và chị dâu thứ khiến Nguyễn Minh Quân vừa sợ hãi vừa kích thích tột độ. Cậu nhận ra rằng, cánh cửa địa ngục (hay thiên đường?) của dục vọng đã mở toang, và cậu không còn đường lui nữa. Cuộc sống loạn luân dâm đãng của cậu mới chỉ thực sự bắt đầu.

Bình luận

Để lại bình luận