Chương 10

– Lúc nãy em thấy một số người nhìn em với ánh mắt là lạ, chị có biết không?

– Biết chứ, mà sao?

– Chị nói em nghe đi, em thấy khang khác.

– Nghĩ làm gì lắm hả em.

– Nhưng em muốn biết.

– Ừ, mà em cũng phải biết dần đi là vừa…

– Chị nói em nghe đi…

– Em bây giờ đang là đối tượng được nhiều người để ý lắm đấy. Cả người tốt lẫn người xấu. Em nên cẩn thận! Chuyện gì chị giúp được em thì chị giúp, nhưng cũng phải hết sức đề phòng người khác. Chị chỉ nói thế thôi.

Suốt cả buổi sáng hôm đó tôi chẳng làm được việc gì, đầu óc cứ bung biêng câu nói của chị. Ai để ý đến ta, người nào tốt với ta, người nào xấu? Tại sao ta làm việc như thế vẫn có người muốn xấu với ta? Ai, ai, ai… Ta phải làm gì bây giờ???

Đầu óc bấn loạn, tôi gọi vài người lên, bàn giao công việc và về nhà. Cô em gái ra mở cửa với ánh mắt ngạc nhiên…

– Sao anh về giờ này?

– Anh mệt, trưa nấu cơm anh nữa nhé.

– Ok, anh thích ăn canh gì để em nấu?

– Gì cũng được.

Biết tính tôi, khi mệt mỏi tôi càng cố gắng ăn nhiều và nhất thiết là phải có canh. Lẳng lặng lên phòng, tôi nằm vật xuống giường trôi vào một giấc ngủ nuối đầy mệt mỏi. Cho đến khi cô em kéo tôi dậy.

– Anh, xuống ăn cơm. Bố mẹ về rồi.

Uể oải, tôi ngồi dậy xuống bàn ăn. Thấy Bố mẹ đã ngồi vào bàn ăn. Nhìn sắc mặt tôi chắc hiện rõ…

– Có chuyện gì ở cơ quan hả, Mẹ tôi hỏi.

– Vâng, nhưng không sao đâu. Chỉ là con mệt.

– Anh mà mệt, chắc lại công việc quá sức thôi. Mà sao em thấy lúc anh mệt, chả ai trong cơ quan đến hỏi thăm anh cái gọi là… Cô em châm chọc.

– Cô lo mà học đi, đừng xía vô chuyện người lớn.

– Xí, ai thèm. Thấy cơ quan anh nhiều nữ, hỏi thế thôi.

– Lắm chuyện.

Quất một lèo 3 bát cơm, tôi lại leo lên phòng nằm ngủ tiếp.

Nhưng những suy nghĩ lẩn quất trong đầu khiến tôi không tài nào ngủ được. Bao nhiêu câu hỏi vì sao, làm thế nào và bắt đầu từ đâu khiến con mắt tôi ráo hoảnh…

Lúc đó tôi mới nhìn lại mình… Tôi là ai? Chỉ là một cậu sinh viên mới ra trường. Hơn hai năm kinh nghiệm, hai mấy tuổi đầu. Chẳng là cái gì cả…

Tôi đang ở đâu? Ơ hay, cũng có cái để nói đấy nhỉ? Đá qua một chút công việc…

Việc thì nhiều, làm không hết việc. Nhiệt tình có thừa, khả năng cũng có chút. Hiệu quả do người khác đánh giá. Tuy nhiên, tự mình cũng thấy được (qua con mắt người khác). Nhưng cái trò đời, sự soi mói của người, không thể không có. Sau này tôi mới hiểu, rằng chẳng có sự thành công nào đến nhanh mà ở lại được lâu.

Bắt đầu từ những bài test đơn giản, đến khó dần, khó dần… tôi đều vượt qua. Chỉ đơn giản là những gì liên quan đến máy móc, công nghệ. Kể cả những ca khó, phá phách trong cái tập thể gần 300 con người. Nhưng đến khi đối diện với những vấn đề mang tính tổng thể thì tôi bắt đầu thấy khó thở.

Từ chuyện cơ quan đưa đối tác và công nghệ mới vào áp dụng. Gặp những con người lạ hoắc từ vùng miền khác đến, với bản tính thật thà và chân tình (không dính dáng đến chuyện làm ăn, thu nhập ngoài lương), tôi dễ dàng bị người ta dẫn lối. Dẫu vậy, tôi vẫn cố gắng hoàn thành tốt công việc được giao. Cố đến mức chuyện tôi ốm vì công việc như là chuyện thường tình trong gia đình… Bố mẹ tôi xót, em gái tôi xót. Vẫn biết là như thế, thu nhập của tôi chỉ đủ cho tôi tiêu pha, chưa nộp được một chút gọi là cho mẹ đi chợ. Tóm lại là đi làm mà như chưa.

Bù lại, anh em của tôi hiểu, các em mà tôi ngỏ lời xxx hiểu. Kể cả có em rất xinh, hơn tôi 1 tuổi, khi tôi ngỏ lời cũng không nỡ từ chối. Yêu hay tình dục, tôi chả phân biệt. Nhưng chỉ duy nhất một lời “anh yêu em” thì tôi vẫn để dành…
Cho đến một ngày…
Những việc tôi làm, chung quy cũng chỉ là làm cho mọi việc nó đỡ bất hợp lý hơn, và cũng thông qua đó mà đời sống của anh chị em trong cơ quan cũng dễ thở hơn. Thu nhập tăng lên gấp rưỡi, gấp đôi. Chắc cũng vì thế mà chị em rất nể. Nhưng xét về mặt tổng thể thì lại chưa hợp lý vì cao hơn so với mặt bằng chung. Qua các cuộc họp giao ban tôi đã ngờ ngợ về vấn đề này. Nhưng lãnh đạo thì lại xử lý rất tồi… Thông qua các phòng ban chức năng, họ bắt đầu rẽ lối. Chỉ qua một vài lần xuống công xưởng và nghe những lời phàn nàn của chị em, tôi đã bắt đầu thấy tức. Từ cái sự nhiệt tình và cống hiến cộng với bực tức lâu ngày tôi bắt đầu tìm đến điểm hẹn.

Bình luận

Để lại bình luận