Chương 10

“Anh ấy… chỉ mời em ăn tối…” Lan nói dối, nhưng giọng cô yếu ớt như một lời thú tội.

“Nói dối!” Minh quát lên, rồi bất ngờ quỳ sụp xuống trước mặt vợ.

Hành động tiếp theo của Minh khiến Lan chết lặng. Hắn không đánh cô. Hắn thô bạo tốc ngược chiếc váy ren ngắn cũn của cô lên tận thắt lưng.

Vùng hạ bộ trần trụi của Lan phơi bày ra trước ánh đèn neon nhợt nhạt của phòng trọ. Vì không mặc nội y suốt cả buổi tối, lại trải qua những kích thích mạnh mẽ, vùng bẹn của cô vẫn còn ửng đỏ.

Và quan trọng nhất, Minh nhìn thấy dấu vết.

Trên hai mép đùi non trắng nõn của vợ hắn, vẫn còn vương lại những vệt nước đã khô, hơi dính dấp. Đó là hỗn hợp của dâm thủy chưa được lau sạch.

“Nhìn xem…” Minh cười khẩy, ngón tay thô ráp của hắn quệt một đường lên vết tích đó, rồi đưa lên mũi ngửi. “Em nói chỉ đi ăn tối? Thế cái thứ nước nhầy nhụa này ở đâu ra? Em nứng đến mức tự chảy nước ra à? Hay là… tay của nó đã chọc vào đây?”

Lan cắn chặt môi đến bật máu, nước mắt trào ra. Cô muốn khép chân lại, nhưng Minh đã giữ chặt lấy đầu gối cô, banh rộng ra.

“Nói thật cho anh nghe!” Minh gầm gừ, mắt hắn sáng lên một cách bệnh hoạn. “Lúc nãy ở trên đấy… nó đã phát hiện ra em không mặc quần lót chưa?”

Lan nức nở gật đầu: “Rồi… anh ấy biết rồi…”

“Thế nó làm gì?” Minh nuốt khan, tay hắn bắt đầu run lên khi chạm vào mép lồn của vợ. “Nó có ngạc nhiên không? Nó có khen em là con đĩ hư hỏng không?”

“Anh ấy… anh ấy dùng ngón tay…” Lan thì thầm, giọng vỡ vụn.

Minh như phát điên lên vì câu trả lời đó. Hắn không đứng dậy, mà dí sát mặt vào vùng kín của vợ, tra khảo từng chi tiết tỉ mỉ như một kẻ đang đói khát thông tin.

“Ngón tay nó thế nào? Có to không? Có thô ráp không? Nó đâm vào sâu không?”

Những câu hỏi dồn dập, tục tĩu của chồng khiến Lan choáng váng. Trong đầu cô, ký ức về ngón tay điêu luyện, mạnh mẽ của Thiên lại ùa về. Sự so sánh tàn nhẫn bắt đầu nhen nhóm. Ngón tay của Thiên to lớn, đầy quyền lực, đem lại cảm giác lấp đầy mà Minh chưa bao giờ làm được.

“To… rất to…” Lan buột miệng thú nhận, ánh mắt cô bắt đầu mơ màng đi, không còn nhìn Minh nữa mà như đang nhìn vào khoảng không vô định. “Anh ấy làm mạnh lắm… em đau… nhưng mà…”

“Nhưng mà sướng chứ gì?” Minh cắt lời, giọng hắn run lên vì ghen tuông lẫn kích thích tột độ. Hắn buông Lan ra, lùi lại phía sau, tay vội vàng tháo thắt lưng quần của mình.

Gã lôi “thằng nhỏ” yếu ớt của mình ra, bắt đầu sục sạo điên cuồng ngay trước mặt vợ.

“Nhìn anh đây này Lan!” Minh thở hổn hển. “Tưởng tượng lại cái ngón tay của nó đi. Tưởng tượng lại lúc nó khuấy đảo bên trong em. Có phải em muốn nó đụ em ngay lúc đó không?”

“Anh điên rồi…” Lan lắc đầu, sợ hãi lùi lại.

“Đúng! Anh điên rồi! Vì em đấy!” Minh lao tới, đè Lan xuống giường. Hắn không hôn môi cô – nơi hắn cho là đã bị Thiên chiếm đoạt – mà vùi mặt vào ngực cô, cắn mạnh vào đầu vú qua lớp áo.

“Á!” Lan hét lên.

“Em để dành cái thân xác này cho nó đúng không?” Minh vừa thở dốc vừa nói, hông hắn thúc mạnh vào đùi Lan một cách tuyệt vọng. “Được thôi… Cứ để dành cho nó. Nhưng em phải nhớ, chính anh là người đã dâng em cho nó. Mỗi lần nó chạm vào em, em phải nhớ đến anh!”

Minh cố gắng xâm nhập vào Lan. Nhưng sự căng thẳng và nỗi sợ hãi khiến cơ thể Lan khô khốc, kháng cự. Và bản thân Minh, vì quá kích động và mặc cảm, chỉ mới cọ xát vài cái bên ngoài đã rùng mình, bắn ra một cách thảm hại lên bụng vợ.

Căn phòng rơi vào im lặng chết chóc. Chỉ còn tiếng thở nặng nhọc của Minh và tiếng khóc thút thít của Lan.

Minh nằm vật ra bên cạnh, nhìn lên trần nhà, cảm giác nhục nhã ê chề bao trùm. Gã vừa thua cuộc ngay trên giường của chính mình. Gã không thể thỏa mãn vợ, ngay cả khi cô ấy vừa được kích thích bởi người đàn ông khác.

Bình luận

Để lại bình luận