Chương 1

– Mùa Hè Oi Ả Và Bí Mật Trong Chiếc Tủ Giày
Tháng sáu, ánh mặt trời như thiêu như đốt đổ xuống thành phố, mặt đường nhựa bốc lên từng đợt hơi nóng hầm hập, làm không gian như bị bẻ cong đi trong cơn say nắng của đất trời.
Tiếng chuông tan học vừa dứt, cánh cổng trường trung học mở toang, dòng người ùa ra như ong vỡ tổ. Những gương mặt non nớt đầm đìa mồ hôi, nhưng ánh mắt lại lấp lánh sự giải thoát của ngày thứ Sáu. Trong đám đông ồn ào đó, một thiếu niên có dáng người đẫy đà, cao chừng mét sáu lăm, khuôn mặt tròn trịa đang hì hục len lỏi, hướng về phía người bạn đồng hành của mình.
“Phạm Minh Quân, cái thời tiết quỷ quái này, nóng đến chảy cả mỡ!” Vương mập mạp vừa đi vừa dùng tay quệt mồ hôi trên trán, giọng nói oang oang vang lên bên tai cậu thiếu niên bên cạnh.
Phạm Minh Quân, một cậu trai cao ráo khoảng mét bảy, làn da trắng trẻo thư sinh ẩn sau cặp kính cận dày cộm, khẽ nhíu mày, buông một câu lạnh nhạt: “Ai bảo cậu béo thế làm gì, nóng là phải.”
“Này này, nói thế mà nghe được à? Có ai vùi dập anh em chí cốt như cậu không?” Vương mập mạp bĩu môi, vẻ mặt giả vờ giận dỗi, đôi mắt híp lại sau lớp thịt núc ních.
Phạm Minh Quân đẩy nhẹ gọng kính, ánh mắt lướt qua thân hình đồ sộ của bạn mình, thở dài: “Bằng tử, tôi nói thật đấy, cậu nên giảm cân đi. Cứ thế này thì đừng hòng kiếm được bạn gái.”
“Giảm béo? Đời này kiếp này đừng hòng!” Vương mập mạp cười hì hì, vẻ mặt gian manh lộ rõ, “Không có bạn gái thì đã sao? Cùng lắm thì làm bạn với phim ảnh qua ngày. Mà nhắc mới nhớ…” Hắn ghé sát vào tai Phạm Minh Quân, hạ thấp giọng đầy bí hiểm, “Phạm Minh Quân, tôi mới kiếm được ‘hàng’ mới cực phẩm, đảm bảo cậu sẽ thích mê. Toàn là thể loại mỹ phụ mặn mà mà cậu chết mê chết mệt đấy.”
Nghe đến hai chữ “mỹ phụ”, đôi mắt sau lớp kính của Phạm Minh Quân bỗng sáng rực lên như đèn pha ô tô trong đêm tối. “Thật không?”
“Đương nhiên! Trần Quốc Huy này có bao giờ lừa cậu đâu?” Tên mập vỗ ngực, vẻ mặt đầy tự mãn.
Phạm Minh Quân không chút nghi ngờ. Tuy Trần Quốc Huy là một phú nhị đại chính hiệu, gia đình giàu có nứt đố đổ vách, nhưng ở trường lại chẳng có mấy ai chơi cùng vì cái tính cách có phần “biến thái” và ngoại hình quá khổ. Phạm Minh Quân thì ngược lại, hướng nội, ít nói, tự thu mình trong thế giới riêng. Hai kẻ cô đơn tìm thấy nhau nhờ một lần tình cờ Phạm Minh Quân bắt gặp Trần Quốc Huy đang lén xem “tài liệu học tập” trong lớp – một bộ phim về những người phụ nữ trưởng thành đầy quyến rũ. Từ đó, họ trở thành đôi bạn thân cùng tiến cùng lùi trên con đường khám phá những bí mật thầm kín của thế giới người lớn.
“Về đến nhà nhớ gửi ngay cho tôi đấy,” Phạm Minh Quân không giấu được sự nôn nóng, giọng nói có chút run rẩy vì phấn khích.
“Yên tâm, lần này là hàng tuyển, tôi phải tốn tận 600 tệ mua từ ‘Thiên Đường Nhân Gian’ đấy, đảm bảo cậu xem xong là nổ tung luôn,” Vương mập cười dâm đãng, nước miếng như chực trào ra.
“Thiên Đường Nhân Gian?” Phạm Minh Quân nhíu mày, cái tên nghe thật lạ lẫm nhưng lại đầy sức gợi hình.
“Hắc hắc, đó là một chốn bồng lai tiên cảnh thực sự. Hôm nào có dịp, anh đây sẽ dẫn chú em đi mở mang tầm mắt, đảm bảo đi rồi là quên lối về,” Vương mập nháy mắt đầy ẩn ý.
Chia tay Vương mập ở ngã tư, Phạm Minh Quân bắt xe buýt trở về khu chung cư Giang Nguyên. Cậu sống ở tầng 12, trong một căn hộ rộng rãi nhưng luôn thiếu vắng hơi người. Mẹ cậu, Phạm Thị Ngọc Anh, là một giáo viên múa, sở hữu một trung tâm dạy vũ đạo riêng nên thường xuyên về trễ. Bố cậu là quản lý cấp cao của một tập đoàn đa quốc gia, quanh năm suốt tháng đi công tác hoặc chìm trong những cuộc họp bất tận. Sự cô đơn trong căn nhà rộng lớn chính là liều thuốc độc biến Phạm Minh Quân thành một kẻ hướng nội, chỉ biết tìm niềm vui trong thế giới ảo.
Cạch. Cánh cửa mở ra, luồng khí lạnh từ điều hòa phả vào mặt, xua tan cái nóng oi bức bên ngoài nhưng cũng mang theo sự trống trải quen thuộc.
“Ủa?”
Vừa bước vào cửa, ánh mắt Phạm Minh Quân đã bị thu hút bởi cảnh tượng lạ lùng nơi tủ giày. Bình thường, nơi này chỉ lác đác vài đôi giày bệt hoặc giày thể thao đơn giản của mẹ. Nhưng hôm nay, nó như lột xác hoàn toàn. Hàng loạt đôi giày cao gót đủ màu sắc: hồng phấn, trắng tinh khôi, đen huyền bí, đỏ rực lửa… được xếp ngay ngắn. Đôi nào cũng có gót nhọn hoắt, cao ít nhất phải năm tấc, kiểu dáng vô cùng gợi cảm, từ hở mũi, buộc dây đến bít mũi cổ điển.
“Chẳng lẽ là của mẹ? Nhưng mẹ có bao giờ đi giày cao gót kiểu này đâu?” Phạm Minh Quân lẩm bẩm, trong lòng dấy lên một sự nghi hoặc mơ hồ.
Gạt bỏ thắc mắc sang một bên, cậu quăng cặp sách lên ghế sofa rồi lao nhanh vào phòng ngủ, bật máy tính lên. Tiếng quạt tản nhiệt ro ro vang lên trong căn phòng tĩnh lặng.
“Ting!”
Thông báo tin nhắn từ Vương mập hiện lên. Phạm Minh Quân nín thở nhìn thanh tải xuống chạy từng chút một. Cuối cùng, file video cũng hiện ra.
Dòng chữ quảng cáo đỏ rực đập vào mắt: “Thiên Đường Nhân Gian xuất phẩm, ắt là tinh phẩm.”
Màn hình tối sầm rồi sáng lên, hiện ra hình ảnh một người phụ nữ. Cô ta đeo một chiếc mặt nạ hồ ly che khuất nửa khuôn mặt, chỉ để lộ đôi môi đỏ mọng và chiếc cằm thon gọn. Thân hình cô ta tuyệt mỹ, được bao bọc trong bộ xám xẻ tà màu hồng phấn, ôm sát lấy từng đường cong nóng bỏng. Đôi chân dài miên man mang đôi giày cao gót mũi nhọn màu đen, tạo dáng tay chống hông đầy khiêu khích.
“Sao lại che mặt thế này?” Phạm Minh Quân tặc lưỡi tiếc nuối, nhưng ánh mắt vẫn không thể rời khỏi màn hình.
Một dòng giới thiệu hiện lên: Vũ Nữ Diễm, 37 tuổi, cao 1m70, giáo viên múa. Thân hình hoàn hảo nhờ tập luyện quanh năm, kỹ năng điêu luyện, tư thế đa dạng.
“37 tuổi? Giáo viên múa?” Tim Phạm Minh Quân đập thịch một cái. “Sao thông tin này… giống mẹ mình thế?”
Cậu nuốt nước bọt, cố gắng xua đi ý nghĩ điên rồ đó. Mẹ cậu, Phạm Thị Ngọc Anh, tuy đã 37 tuổi nhưng nhờ tập múa và bảo dưỡng tốt nên nhìn chỉ như gái 30. Bà sở hữu vẻ đẹp mặn mà, sang trọng của một ngự tỷ, nhưng tính tình lại vô cùng bảo thủ, ăn mặc kín đáo. Hình ảnh người mẹ nghiêm khắc và người phụ nữ lẳng lơ trong màn hình cứ đan xen trong đầu Phạm Minh Quân, tạo nên một sự kích thích cấm kỵ khó tả.

Bình luận

Để lại bình luận