Chương 1

Sương sớm của làng Lá vẫn còn đọng trên những tán lá tử đằng, bao phủ không gian trong một màn màng mỏng manh và lành lạnh. Naruto đứng giữa sân tập số 7, đôi bàn tay đan chặt vào nhau, hơi thở tạo thành những làn khói trắng nhạt trong không khí. Tim cậu đập nhanh hơn thường lệ—không phải vì cái lạnh, mà vì sự hưng phấn tột độ khi chính thức trở thành đệ tử trực tiếp của Hokage Đệ Ngũ, Tsunade Senju.

Cậu đã luôn ngưỡng mộ bà. Không chỉ vì danh hiệu Tam Nhẫn huyền thoại, mà còn vì ý chí kiên cường và sức mạnh có thể lay chuyển cả mặt đất. Nhưng sáng nay, khi đứng đợi bóng dáng ấy xuất hiện, trong lòng Naruto lại nảy sinh một cảm giác bồn chồn lạ kỳ, một sự bứt rứt mà cậu chưa thể gọi tên.

“Ngươi đến sớm đấy, Naruto.”

Giọng nói trầm thấp, mang theo sự uy nghiêm vốn có vang lên từ phía sau. Naruto quay lại và suýt chút nữa quên mất cách thở.

Tsunade bước ra khỏi màn sương. Bà không mặc bộ áo choàng Hokage rườm rà thường ngày. Thay vào đó là một bộ đồ tập gọn gàng nhưng lại vô cùng “nguy hiểm” đối với một cậu thiếu niên đang tuổi lớn. Chiếc áo lưới ôm sát lấy những đường cong nảy nở, bên ngoài là lớp áo khoác mỏng để mở, để lộ vùng cổ trắng ngần và một phần của đôi gò bồng đảo vốn đã là biểu tượng của sự phồn thực. Mỗi bước đi của bà đều toát lên một sự dẻo dai, mạnh mẽ nhưng cũng đầy nữ tính, khiến mặt đất dưới chân như cũng phải run rẩy theo nhịp bước.

“Hôm nay chúng ta sẽ bắt đầu với những thứ cơ bản nhất,” Tsunade nói, đôi mắt nâu của bà xoáy sâu vào Naruto. Ánh mắt ấy không đơn thuần là sự nghiêm khắc của một người thầy; nó sâu thẳm, chứa đựng sự trải đời và một cái nhìn thấu thị như thể bà có thể nhìn thấu qua lớp vải quần áo, xuyên qua làn da để chạm vào phần bản năng nhất đang trỗi dậy bên trong cậu.

“Vâng, thưa bà già… ý tôi là, sư phụ!” Naruto gãi đầu, cố gắng che giấu sự bối rối bằng một nụ cười gượng gạo.

Tsunade khẽ nhếch môi. Bà bước lại gần cậu, khoảng cách thu hẹp lại cho đến khi Naruto có thể ngửi thấy mùi hương thảo mộc nồng nàn quyện với mùi da thịt ấm áp đặc trưng của bà. Đó là một thứ mùi hương kích thích khứu giác, khiến đầu óc cậu trở nên mụ mị trong chốc lát.

“Nguyên tắc đầu tiên của y nhẫn và kiểm soát lực: Sự tập trung tuyệt đối.” Bà đưa tay lên, những đầu ngón tay thon dài khẽ chạm vào vùng ngực của Naruto, ngay vị trí trái tim. “Tim ngươi đang đập quá nhanh. Tại sao?”

Naruto cứng đờ người. Cảm giác từ đầu ngón tay của bà truyền qua lớp vải áo như một luồng điện chạy dọc sống lưng cậu. “Tôi… tôi chỉ hơi hồi hộp thôi.”

“Hồi hộp? Hay là xao nhãng?” Tsunade thu tay lại, nhưng ánh mắt vẫn không rời khỏi cậu. Bà bắt đầu đi vòng quanh Naruto, giống như một con báo đang quan sát con mồi. “Để trở thành học trò của ta, ngươi phải học cách chế ngự mọi cảm xúc thừa thãi. Nếu chỉ một chút tác động ngoại cảnh đã làm nhịp thở của ngươi hỗn loạn, thì ngươi sẽ chết trên chiến trường ngay lập tức.”

Buổi huấn luyện bắt đầu với cường độ khủng khiếp. Tsunade yêu cầu Naruto thực hiện các bài tập điều phối chakra trong khi bà không ngừng tung ra những đòn tấn công áp sát. Mỗi lần bà áp sát, Naruto lại cảm thấy một sự bùng nổ của cảm giác. Da thịt bà chạm vào cậu—khi là một cú gạt tay, khi là một cái tì vai—mỗi sự tiếp xúc đều nóng bỏng và đầy uy lực.

Sự tương phản (Gap) giữa vị thế Hokage thanh cao và những chuyển động cơ thể đầy dâm mỹ của Tsunade bắt đầu hành hạ tâm trí Naruto. Bà di chuyển một cách uyển chuyển, bộ quần áo mỏng manh ma sát vào làn da tạo nên những âm thanh nhỏ nhặt nhưng lại phóng đại vô cùng trong tai cậu. Những giọt mồ hôi bắt đầu lăn dài trên trán bà, trượt xuống vùng cổ rồi biến mất vào khe ngực sâu thẳm.

Naruto nuốt nước bọt khan khốc. Cậu cố gắng tập trung vào việc tụ chakra, nhưng mỗi khi nhìn thấy biểu cảm của Tsunade—đôi môi hơi hé mở để lấy hơi, ánh mắt sắc lẹm nhưng ẩn chứa sự khiêu khích ngầm—cậu lại cảm thấy phần bên dưới của mình bắt đầu có những phản ứng không mong muốn. Sự kìm nén khiến cơ thể cậu run rẩy.

Bình luận

Để lại bình luận