Chương 1

Một thanh niên tóc xám đang đứng dựa lưng vào cột đèn bên đường với vẻ chán chường, ánh mắt thi thoảng dò xét những Kẻ Mộng Mơ đang qua lại xung quanh, hoặc thỉnh thoảng liếc nhìn màn hình điện thoại. Mặc dù ở khu nghỉ dưỡng nổi tiếng vũ trụ này, việc nhìn thấy bất kỳ dạng sống thông minh từ hành tinh nào cũng chẳng có gì lạ, nhưng khi vài thiếu niên thiếu nữ có vóc dáng nhỏ nhắn, trên đầu mọc một cục bông trắng mềm mại đi ngang qua trước mặt thanh niên, họ luôn cảm thấy một ánh nhìn nóng rực như bám dính lấy mình, khiến họ như có gai ở sau lưng.

“Cục bông trên đầu người Pepeshi quả nhiên sờ rất đã tay nha, tuy cái vừa sờ hơi cứng một chút, nhưng so với đám thú nhồi bông trong phòng March 7th thì vẫn thoải mái hơn nhiều.” Caelus vươn tay, làm động tác bóp nắn vào hư không, trên mặt còn mang theo vài phần hưởng thụ đến mức nụ cười trông có vẻ hơi biến thái, cười trộm “hê hê” thành tích.

“Này, nhìn tên kia đi, cái tay đó đang làm gì vậy?”
“Eo ơi~ Cho dù là trong mơ, chuyện đó cũng phải nhìn hoàn cảnh chứ! Hạ lưu!”
“Đúng đấy, đứng một mình ở đó nửa ngày rồi, không biết con gái nhà ai xui xẻo mới vớ phải hắn.”

Rõ ràng bản thân chưa làm gì cả, nhưng xung quanh đã xuất hiện tốp năm tốp ba đám đông tụ tập, phái nữ đều lộ ra ánh mắt chán ghét nhìn hắn, che mặt thì thầm to nhỏ. Caelus không kìm được ho nhẹ hai tiếng, chỉnh lại quần áo bày ra vẻ đứng đắn, ánh mắt nhìn về phía kinh đô mộng cảnh này trở nên trầm ổn và sắc bén, cứ như đang thưởng thức một báu vật nghệ thuật, và cái dáng vẻ cố tỏ ra thanh cao này của hắn cũng thành công khiến tiếng bàn tán xung quanh nhỏ đi không ít:

“Có phải là, trông cũng khá đẹp trai không?”
“Cậu cũng thấy thế à? Đến giờ người hắn đợi vẫn chưa tới, hay là lên bắt chuyện thử xem?”
“Hả~ Nhưng cô gái có thể khiến anh chàng đẹp trai như vậy chờ đợi, chắc chắn rất xinh đẹp, tớ không tự tin lắm…”

(Này, ba phút trước mấy người đâu có nói như thế)

Nhưng đây cũng là chuyện không còn cách nào khác, Caelus cố gắng kìm nén khóe miệng đang nhếch lên, nhắm mắt lại khẽ lắc đầu, dù sao mình cũng là đại anh hùng đã cứu cả Penacony, đi đến đâu thu hút ánh nhìn cũng là chuyện bình thường. Cho dù những thiếu nữ kia có lên bắt chuyện, mình cũng phải chịu trách nhiệm từ chối họ, chỉ vì có một thiếu nữ khác đã đặt trước thời gian hôm nay của mình rồi.

“Đợi lâu chưa? Caelus? Xin lỗi, tớ đến muộn.”

Ngay khi Caelus đang chìm đắm trong sự tự luyến, một giọng nữ dịu dàng vang lên sau lưng hắn, tựa như dòng suối đầu tiên của ngày xuân chảy vào đáy lòng Caelus, khiến tinh thần hắn lập tức phấn chấn hẳn lên.

“Tớ cũng vừa mới tới, trên đường không xảy ra chuyện gì chứ?” Caelus xoay người, nhìn về phía thiếu nữ xinh xắn với mái tóc dài màu bạc, cười hỏi: “Firefly?”

“Không sao. Vì chuẩn bị quà cho Caelus nên tốn chút thời gian…” Thiếu nữ ngượng ngùng cúi đầu, tóc mái lòa xòa trước trán che đi gò má đỏ bừng, đưa hộp quà trong tay về phía Caelus: “Là bánh quy tớ tự làm, muốn mời cậu nếm thử.”

“Cảm ơn, tớ sẽ thưởng thức thật kỹ!” Caelus lập tức đưa tay nhận lấy, hộp quà được gói ghém tinh xảo, bên trên còn thắt một chiếc nơ bằng ruy băng đỏ, cầm vào liền cảm nhận được trọng lượng khá nặng. Và sau khi nhận được câu trả lời khẳng định của chàng trai, Firefly hận không thể vùi đầu vào ngực mình, nói nhỏ: “Cậu, cậu thích là được.”

(Đáng yêu quá!)

Biểu cảm căng thẳng xấu hổ như động vật nhỏ của Firefly khiến Caelus cảm thấy như gió xuân lướt qua, nhưng rất nhanh hắn đã nghĩ tới điều gì đó, lộ ra nụ cười áy náy gãi đầu nói: “Xin lỗi, tớ đến gấp quá, chưa chuẩn bị quà gì cả.”

“Không sao đâu, có thể cùng Caelus trò chuyện đi dạo phố như thế này, tớ đã thấy thỏa mãn lắm rồi.” Thiếu nữ vội vàng xua tay, nhưng chính thái độ từ chối khéo léo của Firefly lại càng củng cố ý định lát nữa đi dạo phố sẽ lén mua cho cô ấy một món quà nhỏ của Caelus.

Bình luận

Để lại bình luận