Chương 1

Hai mươi bảy tuổi.

Cái ngưỡng cửa của đàn bà, nơi những giấc mơ thời con gái đã bắt đầu phủ một lớp bụi mỏng của thực tại, và những lo toan của một người vợ, người mẹ đã chớm hằn lên nơi khóe mắt. Thu Hương đang đứng ở chính ngưỡng cửa đó. Hương có một đứa con trai năm tuổi, một người chồng là mối tình đầu từ thời sinh viên. Cuộc sống của cô, nếu nhìn từ bên ngoài, là một bức tranh Hà Nội thu nhỏ, vừa đủ đầy, vừa chật vật.

Cô là gái Hà Nội gốc, cái gốc gác đã ban cho cô một làn da trắng mịn không cần đến son phấn, một thứ men sứ mà thời gian và sự vất vả dường như chưa thể làm cho ố vàng. Cô có một vóc dáng cao ráo và một vẻ đẹp mượt mà, đằm thắm của người phụ nữ đã đi qua thời con gái nhưng chưa bao giờ mất đi nét duyên thầm – thứ vũ khí âm thầm mà chính cô đôi khi cũng không nhận thức được sức mạnh của nó. Gương mặt cô thông minh, sáng sủa, mái tóc dài đen nhánh buông hờ hững ngang lưng. Tất cả toát lên một sự hài hòa, dễ chịu, không sắc sảo nhưng đủ để khiến người ta phải ngoái nhìn, một vẻ đẹp của sự bình yên ẩn chứa một cơn bão chưa bao giờ được đánh thức.

Cái tổ ấm của họ là một căn hộ tập thể cũ nằm sâu trong một con ngõ nhỏ, nơi âm thanh của cuộc sống đô thị dội vào, trộn lẫn với tiếng cười nói của hàng xóm, tiếng khóc của trẻ con. Nó là một không gian đặc quánh mùi người, chật chội và không có lấy một góc riêng tư. Trung, chồng cô, làm việc tại một cơ quan nhà nước, một công việc ổn định theo đúng nghĩa đen của nó: ổn định trong sự ì trệ và eo hẹp. Đồng lương của anh, dù được tằn tiện đến mấy, cũng chỉ như muối bỏ bể giữa cái guồng máy nghiền nuốt tiền bạc của thủ đô. Gánh nặng cơm áo gạo tiền, nó không phải là một thứ gì đó hữu hình, nó là một lớp bụi vô hình, ngày ngày phủ lên mọi thứ, từ chiếc bàn ăn cho đến tình yêu của họ.

“Anh xem, tháng này lại phải đóng thêm tiền học cho cu Bin rồi,” Hương nói trong bữa cơm tối, tiếng cô nhẹ như một tiếng thở dài, không có ý trách móc, chỉ là một sự thông báo về một thực tế không thể trốn tránh.

Trung gắp cho vợ miếng đậu phụ, một cử chỉ quen thuộc, một phản xạ của tình yêu. Ánh mắt anh chùng xuống, đầy vẻ áy náy. “Anh biết rồi. Để anh ráng hoàn tất nốt mấy việc anh mới nhận về, vợ chồng mình cố lên nhé Hương!.”

Hương nhìn chồng, lòng cô thắt lại. Anh vẫn vậy, hiền lành, thật thà và lúc nào cũng muốn gánh vác bằng đôi vai gầy của mình. Nhưng cô biết, vài công việc vặt chẳng thể nào thay đổi được thực tại. Cái thiếu thốn cứ đeo bám, nó len lỏi vào từng góc nhà, từng bữa ăn, từng giấc mơ, và nó đang bào mòn dần sự lãng mạn của tình yêu đầu đời. Chính vì vậy, khi cơ hội đến, Hương đã nắm lấy nó không một chút do dự, như một người sắp chết đuối vớ được một khúc gỗ.

Tấm bằng loại ưu Đại học Kinh tế từng là tấm vé thông hành mà cô ngỡ sẽ đưa mình đến một tương lai rực rỡ. Nhưng sau một thời gian làm kỹ sư ở công ty nhà nước, cô nhận ra, môi trường đó cũng giống như chồng cô, ổn định trong sự trì trệ. Cỗ máy ì ạch đó nuốt chửng tuổi trẻ và tham vọng của cô mỗi ngày. Cô quyết định rẽ ngang, một cú đặt cược vào số phận, xin vào làm nhân viên bán hàng cho một công ty tư nhân chuyên kinh doanh thiết bị văn phòng. Và sự tháo vát, thông minh của cô, thứ vũ khí bị bỏ quên bấy lâu, nhanh chóng được chú ý.

Chỉ sau một năm, cô được chuyển về văn phòng hành chính. Rồi một ngày, cánh cửa thực sự của cuộc đời cô mở ra, một cánh cửa gỗ sồi nặng trịch.

Ông Phú, vị giám đốc uy nghiêm của công ty, một người đàn ông ngoài bốn mươi, phong độ bệ vệ, người mà cô vẫn luôn ngưỡng mộ từ xa qua lăng kính của một nhân viên mẫn cán, đã gọi cô vào phòng làm việc riêng của ông ta. Không gian bên trong tĩnh lặng, thoảng mùi gỗ và mùi cà phê đắt tiền.

“Thu Hương,” ông ta nói, giọng trầm ấm, dễ chịu, một chất giọng được luyện tập để tạo ra sự tin tưởng. “Tôi đã quan sát cô làm việc một thời gian. Cô rất có năng lực.”

Hương đứng trước bàn làm việc của ông, một khoảng cách được quy định bởi quyền lực, tim đập nhẹ. “Dạ, cảm ơn giám đốc ạ.”

Ông Phú mỉm cười, một nụ cười mà tất cả nhân viên trong công ty đều cho là tâm lý và thoải mái. Nó không chạm đến mắt ông ta. “Vị trí thư ký riêng của tôi hiện đang trống. Tôi nghĩ cô là người phù hợp nhất. Lương sẽ cao hơn, điều kiện làm việc, giao tiếp, học hỏi cũng tốt hơn. Cô có muốn thử sức không?”

Tai Hương như ù đi trước một lời đề nghị choáng ngợp. Thư ký riêng cho giám đốc. Đó là một vị trí mà bao người mơ ước, một bước lên thiên đường. Cô mừng đến mức lắp bắp, không nhận ra rằng mình đang đứng trước một lời nguyền được gói trong một món quà. “Dạ… dạ có ạ! Em cảm ơn giám đốc đã tin tưởng!”

Bình luận

Để lại bình luận