Chương 1

Cơn mưa rào bất chợt của Sài Gòn trút xuống mái tôn phòng trọ tạo nên những âm thanh lộp bộp chát chúa, như muốn nghiền nát không gian chật hẹp, ẩm thấp bên dưới.

Minh ngồi bó gối trên chiếc nệm cũ đã ngả màu cháo lòng, rít một hơi thuốc dài. Đốm lửa đỏ rực nơi đầu điếu thuốc là thứ ánh sáng duy nhất soi rõ khuôn mặt hốc hác, bầm tím của gã. Khói thuốc đặc quánh lẩn khuất trong mùi ẩm mốc của tường vôi bong tróc và mùi dầu gió nồng nặc.

Cánh cửa phòng trọ kẽo kẹt mở ra.

Ngọc Lan bước vào, cả người ướt sũng. Cô vừa đi làm về, trên tay vẫn còn cầm túi rau muống và mấy quả trứng gà công nghiệp. Chiếc áo sơ mi trắng rẻ tiền vì dính nước mưa mà trở nên trong suốt, ôm sát lấy cơ thể, phô bày trọn vẹn những đường cong mà cô luôn cố gắng giấu kín.

Minh ngước mắt lên nhìn vợ. Ánh mắt gã dừng lại nơi lồng ngực đang phập phồng vì lạnh của cô. Bên dưới lớp vải mỏng tang, chiếc áo lót màu nude không thể che giấu được sự nảy nở của cặp bưởi căng tròn, đầy sức sống. Hai đầu ti vì gặp lạnh mà cương lên, in hằn một chấm nhỏ xíu đầy khiêu khích lên lớp áo ướt nhẹp.

Lan vội vàng đặt đồ xuống, chạy lại bên Minh khi thấy vết máu rỉ ra nơi khóe miệng gã.

“Anh… bọn họ lại đến nữa sao?” Giọng Lan run rẩy, ngón tay thon dài, lạnh buốt chạm nhẹ vào gò má sưng đỏ của chồng.

Minh gạt tay cô ra, cười chua chát: “Hạn chót là ngày mai. Hai tỷ. Nếu không có, em chuẩn bị tiền mua quan tài cho anh là vừa.”

Lan bàng hoàng, mặt cắt không còn giọt máu. Cô sụp xuống sàn nhà lạnh lẽo, nước mắt trào ra: “Hai tỷ… chúng ta đào đâu ra bây giờ hả anh? Hay là… hay là báo công an…”

“Báo công an?” Minh túm lấy vai Lan, siết mạnh khiến cô kêu lên đau đớn. “Mày muốn tao chết nhanh hơn à? Bọn nó là xã hội đen, không phải lũ côn đồ vặt!”

Gã thở hắt ra, buông thõng tay, ánh mắt dại đi. Nhưng rồi, khi nhìn xuống cơ thể vợ mình lần nữa – một cơ thể phồn thực, ngây thơ nhưng lại toát lên vẻ gợi dục chết người – một ý nghĩ điên rồ lóe lên trong đầu gã.

Minh kéo Lan đứng dậy, đẩy cô đến trước chiếc gương lớn hoen ố dựng ở góc phòng.

“Nhìn đi Lan,” Minh thì thầm vào tai cô, hơi thở nồng nặc mùi thuốc lá phả vào gáy khiến Lan rùng mình. “Em nhìn em xem. Em có biết em đẹp thế nào không?”

Bàn tay gã thô bạo lướt từ bờ vai gầy, trượt xuống vòng eo thon gọn, rồi dừng lại bóp nhẹ vào phần hông nở nang. Lan co rúm người lại, nhưng Minh không buông tha.

“Mặt thì như nữ sinh, nhưng thân xác này…” Minh cười khẩy, ngón tay gã lướt qua khe ngực sâu hun hút đang lấp ló sau lớp áo ướt. “Thân xác này thừa sức khiến đàn ông phát điên.”

“Anh… anh nói gì vậy?” Lan sợ hãi nhìn chồng qua gương. Ánh mắt Minh lúc này không giống người chồng nhu nhược mọi ngày, mà giống một kẻ buôn người đang định giá món hàng.

“Bảo Thiên,” Minh thốt ra cái tên đó một cách chậm rãi. “Thằng công tử bột con trai tập đoàn bất động sản Thiên Long. Anh vừa xin được chân chạy việc vặt trong đội xe của nhà nó. Nó đang tìm người yêu.”

Lan mở to mắt: “Thì sao hả anh?”

“Nó thích kiểu người như em,” Minh ghé sát tai vợ, giọng nói trở nên ma mị, đầy sức cám dỗ và đe dọa. “Ngây thơ, trong sáng, nhưng bên trong phải… hư hỏng.”

“Anh muốn em… bán thân sao?” Lan hét lên, định vùng chạy nhưng Minh đã giữ chặt lấy eo cô.

“Không phải bán thân!” Minh quát. “Là yêu! Em chỉ cần giả vờ yêu nó. Làm nó mê mệt em. Nó là thằng ranh con ngậm thìa vàng, tiền tiêu không phải nghĩ. Chỉ cần em moi được tiền của nó trả nợ cho anh, sau đó chúng ta sẽ cao chạy xa bay. Anh thề, anh sẽ không để nó làm gì quá giới hạn với em đâu.”

Lan lắc đầu quầy quậy, nước mắt giàn giụa: “Không… em không làm được… Em là vợ anh mà…”

Minh bỗng quỳ sụp xuống chân Lan, ôm lấy đôi chân dài miên man của cô mà khóc lóc thảm thiết – một màn kịch hoàn hảo của kẻ yếu thế.

Bình luận

Để lại bình luận