Chương 1

Tôi là một thằng đàn ông đã trải qua cảm giác thực tế về việc có một cô “vợ hư” đúng nghĩa. Trên mấy group kín, tôi đọc qua không biết bao nhiêu bài kể về chuyện swinging hay share vợ, có những bài viết rất cuốn, làm tôi thấy đồng cảm lạ kỳ; nhưng cũng có mấy thứ vừa lướt qua đã thấy nồng nặc mùi “quay tay” ra bài của mấy đứa chưa bao giờ nếm mùi đời, viết lách vụng về làm tôi thấy gợn sóng khó chịu.

Thế là, tôi nảy ra ý định: Tại sao không đem những trải nghiệm “real” nhất của bản thân để gõ thành chữ, chia sẻ với những anh em cùng gu, hoặc mấy ông đang khao khát muốn nhảy vào con đường này?

Để tôi tự giới thiệu một chút.

Năm nay tôi 32 tuổi, cái tuổi mà người ta hay gọi là có sự nghiệp, xịn xò. Tôi là người gốc vùng biển, hiện cũng đang định cư tại một thành phố biển mặn mòi. Cuộc sống hiện tại của tôi xoay quanh vợ, con và ba tôi. Cả nhà sống rất hạnh phúc, mướt rượt. Nó chẳng hề có cái kết cục tệ hại như mấy cuốn truyện mạng hay thêu dệt. Có lẽ mấy cái kết u ám đó chỉ để làm màu cho kịch tính, nhưng tôi tin rằng, bất kỳ gia đình nào dám bước chân qua vạch ranh đó, các thành viên chắc chắn sẽ không dễ dàng bỏ nhau. Đạo lý đơn giản thôi: Nếu không phải là sự tin tưởng tuyệt đối, sự bao dung hết mức và sự thấu hiểu sâu sắc, làm sao người ta có thể cùng nhau dấn thân đến mức này?

Trước hết, hãy để tôi kể về cái máu “vợ hư” nó thấm vào người tôi từ lúc nào.

Tôi tin là ngoài đời, có rất nhiều ông mang khao khát giống tôi, chỉ là họ bị trói buộc bởi điều kiện thực tế hoặc tính cách của vợ nên không thể làm tới. Nhưng số người mang ý nghĩ này chắc chắn không hề ít. Tôi có một tài khoản chuyên để kết bạn với mấy người cùng sở thích, trên đó có đủ hạng người, dĩ nhiên không thiếu mấy ông tò mò nhưng chẳng bao giờ dám làm. Tài khoản đó đã tồn tại chín năm trời, có những người bạn tôi đã chat suốt bấy nhiêu năm, chúng tôi thường xuyên chia sẻ về cuộc sống, về những khó khăn, những dằn vặt trong lòng sau khi bước vào con đường này để cùng nhau tìm lối thoát.

Mỗi người có một lý do, một hoàn cảnh riêng làm cho cơn thèm này nảy nở. Riêng tôi, câu chuyện đó có lẽ đặc biệt hơn cả.

Năm 2002, tôi đỗ vào đại học ở một thành phố biển xinh đẹp. Do hoàn cảnh gia đình cũng thuộc dạng có điều kiện nên thành tích học tập của tôi rất tốt. Nhà tôi không thiếu tiền, nhưng cuộc sống của tôi lúc đó chẳng hề nhàn hạ, thậm chí có phần gắt. Đó là kết quả từ cách dạy dỗ của ba tôi và mối quan hệ đặc biệt giữa tôi với ông. Về mối quan hệ đặc thù đó, tôi sẽ kể kỹ ở phần sau.

Hãy nói về khởi điểm của cơn thèm trong tôi trước đã.

Khi mới vào đại học, chương trình học không quá dày, tôi vừa học vừa ra ngoài làm thêm để tự lo học phí và sinh hoạt. Vì thế, năm nhất đại học tôi chẳng có thời gian để yêu đương. Phải đến năm hai, tôi mới có cô bạn gái đầu tiên. Cô ấy là người vùng cao, xinh . Là đàn em dưới khóa, cô ấy quen tôi qua một câu lạc bộ và bị hút bởi cái vẻ tự lập của tôi. Hai đứa bắt đầu một tình yêu cháy bỏng.

Mọi thứ tiến triển rất nhanh. Khi đó tôi đã làm việc tại một công ty decor nội thất, thu nhập ổn định và khá cao. Trong khi đám bạn cùng lứa còn đang vắt óc nghĩ lý do để xin gia đình vài trăm ngàn tiền ăn, thì mỗi tháng tôi đã có trong tay khoảng chục triệu. Phải thầm cảm ơn ba tôi, chính cách dạy của ông đã nhào nặn nên năng lực của tôi ngày hôm nay.

Cô gái đó rất thực dụng, nhưng lúc ấy tôi không có nhận ra. Lần đầu yêu, tôi chẳng có kinh nghiệm nhìn người, mãi sau này mới thấu. Dù có tiền, nhưng tôi phải tự đóng học phí và lo cuộc sống, nên số tiền chi cho cô ấy không quá dư dả. Ban đầu, tôi dùng tiền tiết kiệm, nhưng khi số dư chỉ còn đủ cho học phí, tôi không thể xài sang được nữa. Và rồi, tôi nhận thấy mối quan hệ giữa hai đứa bắt đầu rạn nứt âm thầm.

Để thuận tiện cho công việc, tôi thuê một căn chung cư nhỏ gần trường và sống chung với cô ấy. Khi đó, ngành decor đang ở thời hoàng kim, việc làm không hết. Vừa phải đi học, vừa phải làm, tôi thường xuyên thức trắng đêm tại công ty để chạy deadline thiết kế. Cô ấy lúc thì ở phòng, lúc lại về ký túc xá.

Một buổi sáng, sau khoảng một năm yêu nhau.

Tôi hoàn thành xong thiết kế lúc bốn giờ rưỡi sáng. Nhìn đồng hồ, tôi tính về nhà ngủ một mạch đến trưa, chiều mới hẹn khách qua công ty. Tôi rời công ty, mua chút đồ ăn sáng mang về. Tối qua cô ấy bảo về ký túc xá ngủ nên tôi chỉ mua phần của tôi.

Khi mở cửa phòng, máy lạnh vẫn để 18 độ, cái lạnh sực nức hòa với mùi nước hoa của cô ấy. Đồng hồ đã gần năm giờ rưỡi sáng.

Bình luận

Để lại bình luận