Chương 1

: Góc Tối Nơi Ngõ Hẻm
Nắng chiều vàng vọt hắt qua khung cửa sổ bám bụi của văn phòng thám tử Mori, nhưng không khí bên trong lại uể oải và trì trệ đến phát chán.
“Này, con bé Ran bảo đi siêu thị mà đi đến tận đâu rồi?” Mori Kogoro ngáp một cái dài thườn thượt, tay gãi gãi cái bụng đang bắt đầu biểu tình, giọng nói lè nhè đầy vẻ càu nhàu. “Thật tình, nhìn đồng hồ xem, đã gần hai giờ chiều rồi. Cái dạ dày của ta sắp dính chặt vào xương sống đến nơi rồi đây này.”
Nhìn bộ dạng oán trách như một đứa trẻ to xác của ông chú thám tử râu kẽm, Conan chỉ biết lắc đầu ngán ngẩm. Cậu bé lén lau vệt mồ hôi hột to tướng đang lăn trên trán, quyết định không thèm chấp nhặt với ông chú này nữa. “Cháu về phòng làm bài tập đây,” Conan buông một câu lấy lệ rồi nhanh chân chuồn thẳng, thoát khỏi không gian ngột ngạt của tiếng bụng kêu réo.
Trở về phòng, Conan gục mặt xuống bàn học, cả người trượt dài trên ghế như một quả bóng xì hơi. “Trời ạ, lại còn phải làm bài tập nữa chứ,” cậu bé than thở đầy u sầu. Dù mấy bài toán cộng trừ nhân chia của học sinh tiểu học đối với trí tuệ của một thám tử trung học lừng danh chỉ là trò trẻ con, nhưng việc phải ngồi tô vẽ nắn nót từng chữ thật sự là một cực hình không tên.
“Rột… rột…” Tiếng bụng biểu tình vang lên rõ mồn một, cắt ngang dòng suy nghĩ chán chường của Conan. Cơn đói cồn cào khiến cậu chẳng còn chút tâm trí nào mà để ý đến sách vở nữa. Trong đầu cậu lúc này chỉ hiện lên hình ảnh cô chị thanh mai trúc mã đảm đang. “Chị Ran ơi, chị mau về đi mà!!! Cứu rỗi hai cái bụng đói meo này với!”
Thế nhưng, hai kẻ đang chết đói ở văn phòng thám tử đâu thể ngờ rằng, nguyên nhân khiến “bà nội trợ” của họ chậm trễ lại chẳng liên quan gì đến việc tắc đường hay xếp hàng ở siêu thị. Cách đó không xa, ngay trong một con hẻm nhỏ vắng vẻ, khuất sau những tòa nhà cao tầng, một màn kịch đầy hoan lạc và tội lỗi đang âm thầm diễn ra, nơi những tiếng rên rỉ bị đè nén hòa lẫn vào tiếng gió.
“Ưm… ư… a… ơ… Thoải mái quá… A… a a…” Tiếng rên rỉ đứt quãng, cố gắng kìm nén nhưng lại càng trở nên dâm mi đầy kích thích vang lên từ sâu trong bóng tối. “Sâu quá… A… Nhanh nữa… Nhanh quá đi… A… Mạnh vào… Đúng rồi… Mạnh nữa lên… A… a… a… Đừng dừng lại… Ưm… A… Sướng quá… A… Cây gậy đó… Quá sâu rồi… A… Thật dễ chịu… Sướng… Sướng điên mất… Ô… Đừng… Đừng mạnh bạo như thế… Ưm… Dễ chịu… Lại thúc vào rồi… Bên trong… Sâu quá… Căng trướng quá… Sướng…”
Nếu có ai đó tò mò ghé mắt vào con hẻm nhỏ ấy, chắc chắn sẽ phải đỏ mặt tía tai trước cảnh tượng đang phơi bày. Mōri Ran – cô nữ sinh trung học nổi tiếng ngoan hiền, giỏi võ, lúc này đang đứng đó, hai tay trắng nõn chống chặt lên bức tường gạch thô ráp, oằn mình chịu đựng những cú va chạm mạnh mẽ từ phía sau. Ngay dưới chân cô, một túi đồ ăn đầy ắp nằm chỏng chơ, minh chứng rõ ràng cho việc cô đã hoàn thành nhiệm vụ đi chợ từ lâu, nhưng lại “lạc lối” vào chốn này.
Từ góc nhìn phía sau, chiếc váy ngắn đồng phục quen thuộc đã bị vén cao lên tận thắt lưng, để lộ đôi chân dài miên man và làn da trắng sứ. Chiếc quần lót màu hồng phấn dễ thương, vốn dĩ phải che đậy nơi tư mật, giờ đây bị kéo tuột xuống tận mắt cá chân, trở thành vật cản vướng víu. Thay vào đó, một thứ vũ khí đàn ông thô kệch, đen đúa đang xâm chiếm lấy cơ thể cô, ra vào liên hồi nơi hang động ẩm ướt, tạo nên những âm thanh lép nhép đầy xấu hổ của xác thịt va chạm và dịch thủy tuôn trào.
“Đúng là một cực phẩm,” gã thanh niên tóc vàng hoe, kẻ đang điên cuồng chiếm đoạt Ran, cười một cách dâm dật. Hắn ta vốn chỉ là một tên ất ơ lang thang trên phố, vô tình bắt gặp Ran đang trên đường đi chợ về. Máu tà dâm nổi lên, hắn lân la chạy lại bắt chuyện, định bụng trêu ghẹo vài câu. Nào ngờ đâu, cô nữ sinh này chẳng những không phản kháng mà còn dẫn dụ hắn thẳng vào con hẻm vắng này. Và rồi, cái cách cô ta thuần thục trút bỏ xiêm y, chổng mông chờ đợi sự xâm nhập khiến hắn ngỡ ngàng. Sự điêu luyện này, nhìn qua là biết chẳng phải lần đầu tiên!
Thậm chí, gã tóc vàng còn tinh mắt nhận ra, ngay khoảnh khắc Ran cởi quần lót, cô đã nhanh tay rút một vật gì đó từ nơi tư mật ra và nhét vội vào túi áo. Tốc độ quá nhanh khiến hắn không nhìn rõ, chỉ loáng thoáng thấy một vật hình bầu dục có nối dây.
“Tưởng là gái nhà lành thanh thuần, ai ngờ lại là một con điếm dâm đãng thế này, đi ra đường mà còn mang theo cả đồ chơi sex,” gã tóc vàng nghĩ thầm, sự hưng phấn càng dâng cao tột độ. Hắn tăng tốc độ thúc đẩy, hông hoạt động như một cái máy đóng cọc. Bàn tay thô ráp của hắn cũng không chịu để yên, liên tục vỗ mạnh lên bờ mông căng tròn, trắng mịn của Ran, để lại những dấu tay đỏ ửng đầy nhục dục.
Cảm nhận được những cơn co thắt dữ dội từ bên trong cơ thể Ran, gã tóc vàng biết mình cũng sắp đến giới hạn. “Con đĩ lẳng lơ này, ông đây sắp bắn rồi! Nhìn ông bắn nát mày đây!!!”
Dứt lời, gã gầm lên, dồn toàn bộ sức lực cho những cú thúc cuối cùng. Hắn nghiến răng, đâm lút cán cây gậy thịt vào tận sâu bên trong, để phần đầu nấm to lớn chạm đến tận cửa tử cung, rồi phóng thích từng đợt tinh hoa nóng hổi vào trong cơ thể cô gái trẻ.
“A! Bắn rồi! A a… A… Ưm… Ưm… A… Bắn… Bắn vào trong rồi… Nóng quá… A… a… Lại… Lại nữa… Sắp lên đỉnh rồi! A!!!!!!!” Cảm giác tử cung bị lấp đầy bởi dòng chất lỏng ấm nóng khiến Ran cong người lên, đạt đến cao trào mãnh liệt thêm một lần nữa. Đôi chân cô run rẩy bần bật, đứng không vững, cả người mềm nhũn dựa hẳn vào tường. Gã tóc vàng từ phía sau chồm tới, đè lên tấm lưng thon thả của cô, hai tay tham lam luồn về phía trước, bóp mạnh lấy bầu ngực đầy đặn đang phập phồng dữ dội sau lớp áo.
Sau một hồi thở dốc để lấy lại nhịp tim, gã tóc vàng mới luyến tiếc rút thứ vũ khí của mình ra khỏi cơ thể Ran. Theo động tác rút ra đó, dòng tinh dịch trắng đục hòa lẫn với mật dịch trong suốt từ từ trào ra khỏi cửa hang động đỏ hồng, chảy dọc theo đùi non xuống đất.
Gã thong thả móc bao thuốc từ túi quần, châm một điếu, rít một hơi dài đầy sảng khoái. Hắn nheo mắt nhìn Ran vẫn đang phải chống tay vào tường để giữ thăng bằng, giọng điệu cợt nhả đầy vẻ khinh miệt: “Cái lỗ nhỏ của mày chặt thật đấy, cô em. Nhìn cái bộ dạng đói khát này, chắc thằng bạn trai ở nhà yếu sinh lý, không thỏa mãn nổi mày nên mày mới phải ra đường tìm giai lạ để giải tỏa thế này chứ gì?”
________________

Bình luận

Để lại bình luận