Chương 5

Tôi xé hai tờ giấy ăn, định lau tinh trong quần. Nhưng khi kéo quần lên, tôi lại nhìn thấy con cặc ngắn nhỏ co rút trong lớp da bao nhăn nheo của mình. Nhỏ xíu như vậy so với “con cặc lớn hai mươi phân” trong tiểu thuyết chinh phục mẹ bạn cùng lớp thì chênh lệch quá xa. Trong đầu tôi lại hiện ra con cặc to của Trần Quốc Huy, đen, thô, dài, xõa dưới quần như một cây gậy thịt! So sánh với nó, tôi cảm thấy tự ti sâu sắc, chút cương cứng vừa nhen nhóm lại mềm nhũn ngay lập tức.
Tôi lắc mạnh đầu, xua tan những ý nghĩ lung tung, rồi tự an ủi mình trong lòng: “Cặc to thì đã sao? Chẳng phải vẫn run rẩy trước mặt tao? Dù con cặc nó thô dài đến đâu, lẽ nào còn địt được mẹ tao sao?”
Không cam lòng, tôi lật người xuống giường, mở máy tính trong phòng, thành thạo đăng nhập vào một trang web khiêu dâm. Đây vốn là món quà mẹ mua để khuyến khích tôi học giỏi, bà tuyệt đối không ngờ tôi lại dùng nó để làm chuyện này.
Tôi gõ từ khóa “mẹ đội mũ xanh”, “bạn cùng lớp”, lập tức hàng loạt phim người lớn hiện ra trang chủ. Tôi chọn kỹ, chọn một bộ có nữ diễn viên trên bìa giống mẹ nhất, rồi mở ra thưởng thức ngay. Cả buổi chiều hôm đó, tôi ngồi trước máy tính thủ thêm trọn vẹn ba phát.
Đến tối, nghe tiếng mẹ mở cửa về nhà, tôi vội vàng dọn dẹp giấy ăn khắp sàn và cuốn tạp chí trên giường. Thủ quá nhiều lần, tôi cảm thấy chân mềm nhũn, đứng không vững.
Mẹ thấy tôi xuất tinh quá độ thì giật mình, tưởng tôi bị bệnh, những lời trách mắng vốn định nói cũng nuốt lại. Trong bữa tối, mẹ nói hôm nay bà cũng có trách nhiệm, vì công việc bận rộn nên đã nuông chiều tôi quá mức. Thế là ngay hôm đó bà tìm sẵn lớp học thêm, bắt tôi cuối tuần nào cũng phải đi. Dù trăm phần không muốn, nhưng tôi cũng không dám cãi mẹ.
Ba ngày trôi qua trong chớp mắt. Mẹ ban ngày bận ở công ty nên ít về nhà. Ba ngày đó tôi không biết đã thủ bao nhiêu lần trước cuốn tạp chí và phim AV.
Cuối cùng khi trở lại trường, Trần Quốc Huy là người đầu tiên vội vã chạy tới đón tôi, khiến tôi trong lòng rất khoái chí, đắc ý vỗ vai cậu ta. Ngược lại, đám lưu manh phía sau lớp vốn định chờ tôi về cùng đi tìm Trần Quốc Huy gây sự thì trợn mắt há mồm.
Những ngày tiếp theo, Trần Quốc Huy luôn bám theo sau lưng tôi làm đàn em, chạy vặt cho tôi, như một tên đầy tớ không công. Ngay cả Lê Hoàng Nam, Phạm Đức Anh – những tay chân của tôi – cũng được hưởng dịch vụ của cậu ta. Tất cả chúng tôi đều tưởng rằng chuyện bắt nạt trước đây đã qua rồi, nhưng không ai biết, mọi thứ mới chỉ vừa bắt đầu…
Hôm nay tan học, Trần Quốc Huy đột nhiên hỏi tôi có thể dẫn cậu ta về nhà chơi không. Tôi chưa từng dẫn bạn cùng lớp về nhà bao giờ, vốn định từ chối. Không ngờ cậu ta lại móc từ cặp sách ra một cuốn tạp chí khác “hiếu kính” tôi. Thấy cậu ta hiểu chuyện và biểu hiện mấy ngày nay, tôi mềm lòng cho cậu ta theo về nhà.
Vừa vào cửa, Trần Quốc Huy kinh ngạc liên tục như Lưu bà bà vào khu nhà giàu, không ngừng nịnh bợ tôi. Trong lòng tôi không khỏi buồn cười, chê bai cậu ta quả là thằng ăn mày chưa từng thấy thế giới. Trần Quốc Huy tò mò với đủ thứ đồ điện trong nhà tôi, đặc biệt là chiếc sofa rộng lớn êm ái, ngồi xuống là không muốn đứng dậy, còn lẩm bẩm rằng mình cũng muốn ở nhà đẹp như vậy.
Nghe cậu ta nói thế, tôi bản năng mỉa mai: “Mày là thằng ăn mày mà cũng muốn ở nhà đẹp thế này? Dựa vào cái gì? Dựa vào con cặc hôi thối của mày à?” Câu nói hoàn toàn bật ra theo bản năng, không hiểu sao vừa mở miệng là lại nhắc đến con cặc của cậu ta.
Trần Quốc Huy đỏ mặt, ngại ngùng thừa nhận tôi nói đúng. Đàn em đến nhà lần đầu, tôi là anh lớn đương nhiên không thể keo kiệt. Tôi đặc biệt lấy trái cây trong tủ lạnh ra, còn hào phóng đưa luôn máy game của mình cho cậu ta. Trần Quốc Huy trước nay chưa từng chơi thứ này, ngay cả cách bật máy cũng không biết. Nhìn bộ dạng lúng túng của cậu ta, cảm giác hư vinh trong lòng tôi được thỏa mãn cực độ. Tôi giật máy game mở giúp, rồi đánh hai ván minh họa dạy cậu ta.
Bình thường mẹ quản tôi rất nghiêm, thời gian chơi game cũng hạn chế. Giờ một khi chơi là tôi lại mê mẩn, quên mất sự tồn tại của Trần Quốc Huy. Đến khi tôi tập trung đánh bại trùm, ngẩng đầu lên mới phát hiện không thấy cậu ta đâu. Tôi gọi hai tiếng, kết quả thằng nhóc lại từ phòng ngủ của mẹ đi ra. Tôi lập tức nổi giận: tao tốt bụng dạy mày chơi game, mày lại chui vào phòng ngủ mẹ tao!
Thấy tôi giận, Trần Quốc Huy vội xin lỗi, nói cậu ta chưa từng thấy nhà sang trọng như vậy nên không nhịn được đi lòng vòng. Bị cậu ta phá hỏng, hứng thú chơi game tan biến hết. Tôi đưa máy game cho cậu ta, cầm cặp sách chui vào phòng ngủ, muốn xem cuốn tạp chí hôm nay có gì hay.
Tôi rút cuốn tạp chí ra, lập tức phấn khích. Trên bìa in rõ dòng chữ “Mùi thịt mẹ – Đặc san”. Nhân vật trên bìa cũng thay đổi, từ cô gái phong tình trước đây thành tổ hợp một mỹ phụ trưởng thành và chàng trai trẻ. Lật ra xem, chuyên mục mẹ đội mũ xanh vốn chỉ chiếm một mục giờ đã chiếm toàn bộ cuốn tạp chí. Tôi không khỏi nín thở: đây đâu còn là tạp chí, đây đúng là bảo vật tuyệt thế!

Bình luận

Để lại bình luận