Chương 3

Mẹ tôi vì công việc công ty bận rộn nên vẫn chưa gọi điện. Còn Trần Quốc Huy vì ông nội tuổi cao, lại không biết chữ, ngay cả điện thoại cũng không dùng được nên liên lạc rất phiền phức.
Cố vấn học tập thấy người nhà chúng tôi chậm trễ không đến, đành tự mình ra ngoài hút thuốc nghỉ ngơi. Văn phòng lúc này chỉ còn tôi và Trần Quốc Huy. Trần Quốc Huy vẫn cúi đầu đứng ở góc, thân hình thấp bé thấp hơn tôi cả cái đầu. Trong lòng tôi hận cay hận đắng, cậu ta đúng là khắc tinh của tôi. Sáng nay phá hỏng cảm tình tốt tôi vất vả xây dựng với Mai Anh, giờ lại hại tôi phải gọi người nhà.
Tôi càng nghĩ càng giận, hung hăng trừng cậu ta. Vốn muốn nhân lúc văn phòng không người nói vài câu ác ý dọa cho cậu ta một trận. Nhưng không biết sao, mỗi lần định mở miệng, trước mắt tôi lại hiện ra cảnh vừa nãy ở nhà vệ sinh. Nghĩ đến con cặc lớn kinh người kia, lửa giận trong lòng tôi lại kỳ lạ tan biến một nửa.
Ngay lúc tôi đang thất thần thì hành lang vang lên tiếng giày cao gót gấp gáp dẫm trên nền gạch. Chưa kịp đoán người đến là ai, cửa văn phòng đã bị cố vấn đẩy ra. Theo sau ông ta bước vào không phải ai khác, chính là mẹ tôi.
Mẹ tôi tên Nguyễn Thu Hà, năm nay 38 tuổi. Bà sớm ly hôn với bố tôi, một mình nuôi tôi lớn. Mẹ là nữ doanh nhân mạnh mẽ điển hình, tự mở công ty và nhanh chóng tích lũy được gia sản không nhỏ, khiến tôi trở thành con nhà giàu. Dung mạo mẹ tuy không phải kiểu kinh diễm, nhưng tuyệt đối xứng danh mỹ nữ, càng nhìn càng đẹp. Thân hình mẹ không như người cùng tuổi phát phì biến dạng mà vẫn rất yêu kiều, chính vì vậy mà cặp vú đầy đặn và mông cong kiêu ngạo lúc nào cũng đặc biệt nổi bật.
Hôm nay mẹ mặc một bộ đồ nghề hiệu danh tiếng cầu kỳ, cắt may vừa vặn phác họa thân hình mê hoặc của bà đến mức lồ lộ. Đôi chân ngọc thon dài quấn tất đen bóng loáng càng khiến người ta không dời mắt nổi, cộng thêm đôi giày cao gót mũi nhọn dưới chân, cả người toát ra khí chất chuyên nghiệp lạnh lùng đặc hữu của nữ doanh nhân mạnh mẽ.
Nhưng trong hoàn cảnh này tôi đương nhiên không có tâm tư thưởng thức nhan sắc của mẹ. Ngược lại, Trần Quốc Huy đứng bên cạnh lại chằm chằm nhìn bóng dáng mẹ không rời.
Cố vấn học tập trước mặt mẹ kể lại toàn bộ hành vi xấu của tôi. Tôi liếc thấy trên khuôn mặt xinh đẹp của mẹ nổi lên vẻ giận dữ, trong lòng thầm kêu hỏng rồi. Nhưng mẹ chưa kịp mắng tôi, cố vấn chưa nói xong thì cửa văn phòng lại một lần nữa bị đẩy ra.
Chỉ thấy một ông lão da ngăm đen, tướng mạo xấu xí đứng ở cửa, rụt rè nhìn mẹ và cố vấn. Trên người ông chỉ mặc chiếc áo ba lỗ bẩn thỉu và quần ngắn, bên chân còn đặt một túi dệt vàng đựng đầy đồ linh tinh.
Mẹ hơi nghi hoặc. Cố vấn học tập mở miệng: “Ông là ông nội của Trần Quốc Huy?”
Ông lão vội gật đầu: “Đúng đúng, là tôi! Lãnh đạo, có phải cháu trai tôi gây chuyện gì không?”
Cố vấn để ông vào, ông lão nhanh chóng đi qua bên tôi. Mùi mồ hôi hôi nồng khiến tôi không khỏi nhíu mày. Quả nhiên lời đồn không sai, ông nội Trần Quốc Huy đúng là kẻ nhặt ve chai.
Mẹ cao ráo lại mặc giày cao gót nên trước mặt ông nội Trần Quốc Huy trông đặc biệt cao lớn, khí chất mạnh mẽ chuyên nghiệp khiến ông không dám nhìn thẳng. Sự tương phản này giống hệt lúc tôi và Trần Quốc Huy đứng cạnh nhau.
Cố vấn học tập lại kể lại chuyện xảy ra sáng nay ở cổng trường một lần nữa, bắt mẹ dẫn tôi về nhà suy nghĩ ba ngày, đồng thời bắt Trần Quốc Huy phải xin lỗi tôi.
Nghĩ đến việc phải buông tư thế xuống xin lỗi thằng ăn mày này, trong lòng tôi cực kỳ khó chịu. Không ngờ mẹ lại lập tức cúi đầu xin lỗi Trần Quốc Huy và ông nội cậu ta, nói là mình giáo dục con trai không nghiêm. Nhìn mẹ bình thường lạnh lùng mạnh mẽ mà giờ lại cúi đầu xin lỗi trước hai “kẻ ăn mày”, trong lòng tôi dâng lên một cảm giác nhục nhã mạnh mẽ.
Dù trăm phần không muốn, nhưng dưới ánh mắt nghiêm khắc của mẹ, tôi vẫn miễn cưỡng nói xin lỗi với Trần Quốc Huy. May mà thằng nhóc này rất hiểu chuyện, chưa đợi tôi nói xong đã vội vàng biểu thị tha thứ.
Việc giải quyết xong xuôi, cố vấn học tập bắt Trần Quốc Huy về lớp, còn bắt tôi về thu dọn sách vở rồi theo mẹ về nhà. Tôi về lớp im thin thít thu dọn sách vở, cố nén giận dữ và nhục nhã chuẩn bị đi tìm mẹ. Không ngờ vừa ra khỏi lớp, Trần Quốc Huy đã đuổi theo ra.
“Anh lớn.” Cậu ta nhỏ giọng gọi tôi, từ trong ngực móc ra cuốn tạp chí kia nhét vào tay tôi, còn một mặt nịnh nọt nói: “Anh lớn, em cũng không ngờ thầy phát hiện. Cuốn tạp chí này coi như em đền tội với anh!”
Thấy cậu ta khéo léo như vậy, giận dữ trong lòng tôi lập tức tan biến. Trước đó còn định về nhà sẽ dạy dỗ cậu ta thế nào, giờ hoàn toàn không nghĩ nữa. “Tốt, lòng hiếu thảo này của mày anh nhận rồi. Sau này ở trường anh che chở cho mày!” Nói xong tôi mạnh mẽ vỗ vai Trần Quốc Huy.
Cậu ta gầy yếu bị tôi vỗ một cái lảo đảo, vội liên tục cảm ơn: “Cảm ơn anh lớn, cảm ơn anh lớn, cảm ơn!”

Bình luận

Để lại bình luận