Chương 10

: Sarah Bắt Đầu Nghi Ngờ

Buổi sáng ấy có vẻ bình thường đến mức mọi dấu hiệu bất thường đều dễ dàng bị bỏ qua. Bối cảnh của chương là quán bar sau giờ làm. Sarah nhận ra nikki thay đổi quá nhanh và hỏi ian.

“Anh không muốn em làm bất cứ thứ gì chỉ vì sợ mất anh.” Bear nói. Nikki cúi mắt. Chính câu đó khiến cô khó thở hơn mọi lời trách móc. Câu trả lời không giải quyết được mọi thứ, nhưng nó buộc cả hai phải nhìn nhau lâu hơn bình thường. Những điều trước đây có thể lướt qua bằng một nụ cười giờ bắt đầu có trọng lượng.

Nikki nhận ra cuộc sống của mình đã tách thành hai nhịp. Khi Bear có mặt, tình cảm dành cho anh tràn đến mạnh và sáng đến mức gần như lấp kín mọi thứ khác. Khi Bear rời đi, một lực kéo khác lại xuất hiện, gắn với Ian, với bí mật và cảm giác nguy hiểm. Điều khiến cô sợ không phải việc mình có nhiều ham muốn, mà là cảm giác có lúc chúng không còn hoàn toàn do cô điều khiển.

“Dạo này Nikki lạ lắm.” Bear nói. Ian dựa vào quầy, giả vờ thờ ơ.

“Lạ kiểu nào?”

“Cứ như cô ấy luôn vội đi đâu đó.” Ian nhún vai.

“Có khi cậu nghĩ nhiều thôi.” Bear nhìn anh.

“Cậu biết gì à?”

Nikki không còn sợ nhất chuyện bị bắt gặp. Điều làm cô hoảng hơn là cảm giác mỗi lần nói dối trót lọt, cô lại thấy nhẹ nhõm. Sự nhẹ nhõm ấy rất nguy hiểm, bởi nó chứng minh bí mật đang dần trở thành thói quen. Cô biết mình yêu Bear theo cách riêng, nhưng cũng biết mỗi cuộc hẹn với Ian đều để lại một vệt tâm lý khó xóa: tội lỗi, kích thích, xấu hổ và một thứ khao khát được nhìn thấy ở phiên bản mà Bear chưa từng biết.

Ian không xem mình là kẻ ác. Đó là điều khiến anh nguy hiểm hơn. Anh tự biện hộ rằng Nikki trưởng thành, rằng cô tự đến, rằng Sarah tỉnh táo khi đồng ý. Nhưng sâu bên dưới, anh biết mình đã từng dùng lời ước như một lợi thế. Càng cố phủ nhận, anh càng phải nói nhiều hơn về ‘lựa chọn’ và ‘tự nguyện’ như thể lặp lại đủ lần sẽ biến quá khứ thành vô hại.

Điều khiến Bear bất an nhất không phải là tình dục hay ghen tuông. Đó là cảm giác anh chỉ biết phiên bản Nikki lựa chọn cho anh thấy. Anh muốn tin sự gần gũi có nghĩa là không còn bí mật, nhưng càng cố nắm lấy điều ấy, anh càng thấy giữa hai người tồn tại một cánh cửa Nikki luôn khóa.

Sarah không còn tin rằng im lặng là đứng ngoài cuộc. Mỗi lần cô giúp Nikki che một cuộc hẹn hay trả lời thay một câu hỏi của Bear, cô đang trở thành một phần của lời nói dối. Cảm giác ấy khiến cô vừa gần Nikki hơn, vừa thấy mình xa khỏi người bạn từng là.

“Nếu biết, tôi đã nói rồi.” Ian đáp, quá nhanh.

“Em run rồi.” Ian nói.

“Tại anh cứ nhìn.”

“Vậy anh quay đi nhé?” Nikki lập tức giữ tay áo anh.

“Không.” Ian mỉm cười.

“Thế thì đừng trách anh vì nhìn em như thế.”

Một tiếng động ngoài hành lang khiến cả hai lập tức tách ra. Nikki nín thở, tay vẫn giữ chặt mép áo Ian. Tiếng bước chân đi ngang qua cửa rồi xa dần. Chỉ khi âm thanh biến mất, cô mới thở ra. Ian ghé sát, cười khẽ:

“Tim em đập như muốn tố cáo luôn rồi.” Nikki lườm anh, nhưng khóe môi lại run vì vừa sợ vừa kích thích.

“Cậu với Ian có chuyện gì đúng không?” Sarah hỏi. Nikki khựng lại.

“Sao cậu hỏi vậy?”

“Vì mỗi lần anh ấy vào phòng, cậu đổi cách thở.”

“Vớ vẩn.” Sarah nhìn cô.

“Tớ chưa nói đó là chuyện xấu.”

Ian hiện diện trong chương này không chỉ như người đứng ngoài. Anh chủ động tạo tình huống, đọc phản ứng của Nikki và luôn để lại một câu nói khiến cô phải nhớ sau khi rời đi. Điều đó làm cảm giác lén lút mạnh hơn: ngay cả khi Ian không đứng cạnh, Nikki vẫn kiểm tra điện thoại, vẫn nghe lại giọng anh trong đầu và vẫn phải che những phản ứng nhỏ trước Bear.

Bear vẫn cố ghép mọi chuyện theo cách hiền lành nhất. Anh nghĩ Nikki có thể đang căng thẳng, có thể sợ cam kết, có thể chỉ cần thêm thời gian. Anh không biết phía sau những lần cô đổi lịch, những tin nhắn bị xóa và những buổi chiều biến mất là một chuỗi lựa chọn đang ngày càng khó che giấu.

Dù chương này không đặt trọng tâm vào cảnh thân mật, sức hút giữa các nhân vật vẫn như một lớp điện mỏng. Một ánh mắt xuống môi, khoảng cách nửa bước hay giọng nói hạ thấp cũng đủ khiến Nikki nhận ra cơ thể mình phản ứng. Cô bắt đầu tập tách phản ứng ấy khỏi hành động: có thể muốn mà không cần làm, có thể bị hấp dẫn mà vẫn nói không.

Đến cuối chương, Ian nhắc đến Cành Liễu Ước Nguyện khiến Sarah bắt đầu tò mò. Khi cảnh ấy kết thúc, không ai lập tức hiểu nó sẽ dẫn đến đâu. Họ chỉ biết có một cánh cửa vừa được mở và việc đóng lại sau này sẽ khó hơn rất nhiều.

Ian không bao giờ nói rằng mình lo. Anh chỉ thay đổi lịch hẹn, nhắn ít hơn khi Bear ở gần và bắt đầu xóa dấu vết kỹ hơn. Chính sự cẩn thận ấy lại cho thấy anh hiểu bí mật đã bước sang giai đoạn khác: không còn là trò chơi riêng mà là một cấu trúc có thể sụp xuống chỉ vì một tin nhắn gửi sai người.

Sarah học cách không đánh đồng hấp dẫn với nghĩa vụ. Cô có thể muốn một nụ hôn rồi đổi ý ngay sau đó; có thể tò mò nhưng vẫn dừng trước cửa; có thể bước vào một mối quan hệ phức tạp mà vẫn giữ quyền nói không. Những nguyên tắc đó trở thành điểm tựa khiến bí mật ít nguy hiểm hơn, dù không làm nó bớt sai đối với Bear.

Bình luận

Để lại bình luận