Chương 5

Cô ấy tên Tiểu Lệ, nhân viên của mẹ, trông khá ngọt ngào, mắt long lanh, nụ cười rạng rỡ, tính tình rất nhiệt tình, là một cô gái hướng ngoại.

Tôi cười đáp lại: “Chào chị Tiểu Lệ, chiều nay con không có tiết nên ra ngoài dạo một chút. Mẹ đâu ạ?” Tiểu Lệ chỉ tay vào phía trong: “Ồ, con đến đúng lúc rồi. Hình như là một bạn học cũ của con, một anh chàng rất đẹp trai, mẹ cũng quen. Hai người đang ngồi bên trong kia trò chuyện đấy.”

Bạn học cũ? Anh chàng đẹp trai? Tôi ngạc nhiên, theo hướng tay Tiểu Lệ nhìn sang. Quả nhiên mẹ đang ngồi đó, đang nói chuyện với một chàng trai trẻ tóc nhuộm. Mẹ quay về phía tôi, cũng thấy tôi liền vẫy tay ra hiệu cho tôi lại gần.

Tôi khẽ nhíu mày, cảm ơn Tiểu Lệ rồi bước về phía mẹ. Khi tôi đến trước mặt, chàng trai trẻ cũng quay đầu lại, đứng dậy cười nói: “Này Tiểu Vũ, lâu rồi không gặp!”

Anh ta cao lớn, thân hình khỏe mạnh, cao khoảng 1m8 mấy, da trắng, sống mũi cao, lông mày sắc, mắt sâu, ngũ quan rất rõ nét sâu sắc, mái tóc uốn xoăn thời thượng trông cực kỳ bảnh bao. Trên mặt luôn mang nụ cười chơi trèo bất cần.

“A Phàm? Sao cậu lại đến đây?” Tôi ngạc nhiên hỏi.

Anh ta tên Trần Thiếu Phàm, là bạn cùng bàn với tôi suốt một thời gian dài thời cấp ba. Tôi cực kỳ quen thuộc với thằng này. Đừng nhìn vẻ ngoài anh ta thanh tú, lịch sự, thực ra xương tủy là một thằng lưu manh chính hiệu. Cao lớn bảnh bao, bề ngoài rất năng động, nhưng chẳng thích học hành, thời cấp ba đã ngang tàng, hay làm mấy chuyện quá đà, coi như là nhân vật nổi bật của khối. Thằng này lúc nào cũng mang nụ cười đểu cáng đặc trưng, nhảy nhót, cướp tim không ít nữ sinh, ngay cả vài cô giáo trẻ cũng hay có tin đồn thân mật với nó.

Nó nhuộm tóc, giờ xoăn và vàng hơn, khác khá nhiều so với hình ảnh thời cấp ba, suýt nữa tôi không nhận ra.

“Tiểu Vũ hôm nay sao lại rảnh đến quán mẹ thế? Chiều không có tiết à?” Mẹ cười tự nhiên với tôi, hỏi xong rồi vỗ vỗ chỗ trống bên cạnh bảo tôi ngồi.

Tôi ngồi cạnh mẹ, thuận miệng đáp: “Chiều không có tiết nên con chạy sang quán mẹ xem có gì giúp được không.” Sau đó quay sang Trần Thiếu Phàm hỏi: “A Phàm, sao cậu lại đến đây?”

“Hôm nay tao có nhiệm vụ chụp hình ngoại cảnh ngay gần đây. Tao xem giờ nhầm, đến sớm một tiếng. Ngửi thấy mùi cà phê thơm nên ghé vào ngồi một lát. Vừa thấy dì là cảm thấy quen quen, haha!” Trần Thiếu Phàm cười ha hả nói.

“Cà phê ngon thật, không ngờ là quán nhà cậu mở. Dì giỏi quá!” Thằng kia cười nịnh nọt nhìn mẹ. Hôm nay nó mặc đồ sặc sỡ, thêm mái tóc xoăn, trông khá bảnh bao.

Nó nói chuyện lúc nào cũng ngọt xớt, tôi thấy nó trò chuyện với mẹ như vậy đã thấy khó chịu rồi.

Mẹ khẽ cười: “Đâu có, chỉ là quán cà phê bình thường thôi, kinh doanh cũng tạm.” Hôm nay mẹ mặc bộ vest xám, bên trong là áo sơ mi trắng. Ngực trước cao vút tròn đầy, căng cứng chiếc áo sơ mi. Dưới là váy bút chì xám dài qua gối, chân mang tất da màu thịt, đôi giày da bóng đen nữ. Toàn bộ trang phục rất đoan trang, thanh lịch, mang đậm phong cách công sở, rất hợp với không khí khu này. Mẹ đi làm lúc nào cũng ăn mặc chỉn chu như vậy.

“Đúng là vậy!” Trần Thiếu Phàm cười: “Tao cũng thích uống cà phê, trước đây uống nhiều lắm. Đi trên phố ngửi thấy mùi này là biết không tầm thường. Vào uống mới thấy đúng là ngon. Quả nhiên phải là dì đại mỹ nữ mới pha được cà phê thơm thế này.” Mẹ bị nó chọc cười, che miệng cười khẽ: “Khen quá khen quá. Chủ yếu là chúng tôi dùng nguyên liệu thật, hạt cà phê nhập từ Nam Mỹ, giá có đắt hơn một chút nhưng không thể so với mấy chuỗi cà phê sản xuất hàng loạt. Mỗi ly đều làm thủ công cẩn thận, nhân viên cũng rất chuyên nghiệp.”

Trần Thiếu Phàm gật gù: “Ừ, tao vừa vào đã thấy rồi. Nguyên liệu cà phê quả là quan trọng nhất, rồi cách pha chế, kỹ thuật của barista… Đợi đã, tao cũng nghiên cứu qua một chút.” Mẹ mắt sáng lên, hứng thú trò chuyện rôm rả với nó về cà phê.

Tôi thấy hai người nói chuyện vui vẻ, nghe mãi cũng chán, liền chen vào: “Tiểu Phàm, lúc nãy cậu nói có nhiệm vụ chụp hình? Sau khi tốt nghiệp cậu đi làm nhiếp ảnh à?” Trần Thiếu Phàm đáp: “Ừ, trước cậu biết rồi, tao thích chụp ảnh lắm. Tốt nghiệp cũng chẳng muốn học tiếp, tao không phải là người hợp học hành. Anh trai tao có ít tiền và chút mối quan hệ, đầu tư giúp tao mở studio, kéo khách cho tao. Tao nhận vài việc chụp hình, tự do thoải mái, haha. Kinh doanh thì cũng tạm thôi!”

Bình luận

Để lại bình luận