Chương 5

Phương run lên, lồn cô ướt nhẹp dưới ngón tay gã. Cô biết mình sai, nhưng lời Bảo như ma túy, đánh thẳng vào khao khát sâu thẳm trong cô. Cô đã quá chán cảm giác cặc tôi qua lớp bao cao su, và giờ đây, con cặc to lớn, trần trụi của Bảo đang ở trước mặt, hứa hẹn một khoái lạc mà cô chưa từng trải qua.
– “Chỉ… chỉ lần này thôi, anh” cô thì thào, đầu hàng.
Bảo cười đắc thắng, xé toạc quần lót cô, bế cô lên giường. Gã xé áo blouse, lột áo lót, để lộ cặp vú căng tròn, núm vú hồng hào.
– Cặp vú bác sĩ Phương che chắn kín đáo trong phòng khám, giờ lại loã lồ trước mặt anh đồng nghiệp thế này à?
Gã trêu chọc , cúi xuống bú mút, tay xoa lồn cô, chuẩn bị cho cặc gã. Phương đỏ mặt rên rỉ, lồn co bóp, nứng đến mức không chịu nổi.
Không chờ thêm, Bảo đè cô xuống, đẩy cặc trần vào lồn cô. Phương hét lên, vừa đau vừa sướng, lồn cô căng ra chứa cặc gã, cảm giác da chạm da làm cô điên dại. Bảo đụ mạnh, mỗi nhịp như muốn xé cô ra, lồn cô ướt át ôm chặt cặc gã.
– “Sướng không, em?” gã hỏi, giọng đầy tự mãn, tay bóp vú cô.
– “Cặc anh đụ trần thế này, thằng Thành làm sao sánh được.”
Phương rên rỉ, không trả lời được, chỉ quấn chặt lấy gã, để mặc gã chiếm lĩnh. Cặc gã ra vào lồn cô, chạm đúng điểm sướng, làm cô sướng đến mức mắt mờ đi. Gã biết cách làm cô điên, từ bú vú, liếm cổ, đến cách cặc gã đâm sâu vào lồn cô. Phòng trọ rung lên, hòa với tiếng mưa bên ngoài.

Từ đó, Bảo luôn thuyết phục Phương đụ trần. Mỗi lần họ lén lút – trong phòng khám bệnh, hay ở trọ của cô – gã lại thì thầm
-“Đụ trần đi em ,sướng hơn nhiều.”
Phương ban đầu còn nhắc chuyện bao cao su, nhưng cảm giác cặc gã trần trụi trong lồn cô quá sướng, cô dần đồng ý
Phương càng ngày càng hay tránh mắt khi tôi hỏi về công việc, điện thoại cô luôn khóa, và có lần tôi thấy cô xóa tin nhắn vội vàng. Cuối tuần, khi tôi đụ cô, tôi lại năn nỉ đụ trần, nhưng cô gắt:
– “Không được, anh, phải dùng bao!” Tôi bực tức trong lòng, không hiểu sao cô khắt khe với tôi thế, trong khi ánh mắt cô xa cách, như giấu gì đó. Có lần, tôi ngửi thấy mùi nước hoa đàn ông lạ trên áo cô, không phải của tôi. Tôi hỏi, cô bảo là mùi bệnh nhân, nhưng giọng cô run run.
Tôi bắt đầu theo dõi nhiều hơn. Một lần, tôi giả vờ xuống Hội An sớm, thấy cô ở phòng khám muộn, chỉ có cô và Bảo. Qua cửa kính, tôi thấy bóng họ trong phòng bệnh , Phương dựa vào kệ, váy kéo lên, Bảo đứng sát, tay gã di chuyển. Tôi không thấy rõ, nhưng tim tôi như ngừng đập. Tôi gọi điện, cô không nghe. Tôi đứng ngoài, dưới mưa, nghe tiếng rên khe khẽ từ bên trong, giống giọng Phương. Tôi muốn xông vào, nhưng chân như chôn chặt. Tôi tự nhủ có lẽ mình nhầm, nhưng nghi ngờ cứ lớn dần, như con thú gặm nhấm lòng tôi.

Bình luận

Để lại bình luận