Chương 2

Phương cau mày, giọng nghiêm lại. “Anh Bảo, anh nói bậy gì vậy? Em có chồng rồi, anh biết mà.”

Bảo cười khẩy, đứng dậy, tiến lại gần, cúi xuống sát mặt Phương.
– “Chồng thì sao? Anh lớn hơn cả hai đứa, anh biết em cần gì. Thành nó còn trẻ, cặc nó làm sao sánh được với anh.”

Gã thì thầm, hơi thở nóng phả vào tai cô, làm Phương run lên.

Phương định đứng dậy, nhưng Bảo nhanh hơn, đưa tay chạm vào vai cô, ngón tay lướt xuống cánh tay, rồi lướt qua mép áo blouse, chạm vào mép vú cô. Cái chạm mạnh mẽ, đầy dục vọng, khác hẳn những lần tôi vuốt ve cô. Phương giật mình, nhưng lạ thay, cô không đẩy gã ra. Có gì đó trong ánh mắt tự tin, trong cơ thể cao lớn của Bảo, làm lồn cô ướt nhẹp, tim đập loạn nhịp. Đã lâu rồi, những lần tôi địt cô vội vã cuối tuần không đủ để làm cô sướng điên dại như cô khao khát.

Đêm đó, Phương về trọ, nằm trên chiếc giường đơn, đầu óc rối như tơ. Cô nghĩ về Bảo, về ánh mắt gã nhìn cô như muốn đụ ngay lập tức, về cơ thể săn chắc mà cô vô tình thấy khi gã cởi áo lúc sửa điều hòa. Là con trai giám đốc, Bảo có cái vẻ tự tin của kẻ luôn đạt được thứ mình muốn. Gã lớn hơn cô, từng trải hơn, và cái cách gã gọi cô là “em” làm cô thấy mình nhỏ bé, dễ bị cuốn theo. Cô tự nhủ không được nghĩ bậy, nhưng lồn cô lại ướt át. Bàn tay cô lần xuống, xoa nhẹ lên lồn, và trong đầu, hình ảnh Bảo hiện lên – cao lớn, mạnh mẽ, và cái cặc mà mấy cô y tá thì thầm. Họ bảo cặc Bảo “to vãi,” “dài vãi,” “đụ sướng hơn chồng.” Phương xấu hổ, nhưng cô không dừng lại. Đêm đó, cô tự sướng, ngón tay ra vào lồn, tưởng tượng Bảo đang đụ cô, cặc gã lấp đầy cô.

Mọi chuyện bùng nổ vào một tối mưa rả rích. Phòng khám đóng cửa muộn vì một ca cấp cứu, chỉ còn Phương và Bảo. Mưa làm không khí thêm nặng nề, tiếng nước chảy róc rách ngoài cửa kính. Bảo đề nghị chở Phương về trọ vì cô không mang ô.

– “Để anh chở, em ướt hết cái lồn xinh bây giờ,”

Gã nói, mắt lấp lửng. Phương do dự, nhưng gật đầu, nghĩ chỉ là một chuyến đi ngắn.

Đến căn trọ, cả hai ướt sũng. Phương mời Bảo vào lau khô, không muốn gã bị cảm. Đó là sai lầm, hoặc có lẽ, là điều cô âm thầm mong muốn. Trong căn phòng chật hẹp, Bảo cởi phăng áo ướt, để lộ cơ thể cơ bắp, da rám nắng khỏe khoắn. Phương cố tránh nhìn, nhưng mắt cô bị hút vào những đường nét rắn rỏi của gã.

Bình luận

Để lại bình luận