Chương 1

Tôi là Thành, 25 tuổi, sống ở Đà Nẵng, cách Hội An 35 km. Vợ tôi, Phương, cũng 25 tuổi, làm bác sĩ ở một phòng khám tư nhân nhỏ giữa phố cổ Hội An, nơi khách du lịch tấp nập nhưng vẫn giữ được nét yên bình. Phương đẹp vãi, dáng mảnh mai, da trắng mịn như sứ, vú căng tròn, lồn hồng hào khiến tôi mê mẩn mà mất tận 4 năm sinh viên theo đuổi mới có được. Cô ấy thuê một căn trọ nhỏ gần phòng khám để tiện đi lại, còn tôi thì bận bịu với công việc ở Đà Nẵng, chỉ cuối tuần mới chạy xe xuống thăm vợ, địt nhau vài phát cho đỡ nhớ. Cuộc sống tưởng êm đềm, nhưng cái khoảng cách 35 cây số và những đêm cô đơn của Phương đã âm thầm đốt lên một ngọn lửa mà tôi không hề hay biết.

Ở phòng khám, Phương làm việc với vài người, trong đó có Bảo, 30 tuổi, con trai giám đốc. Gã cao to, chắc mét tám, cơ bắp săn chắc, mặt góc cạnh, nụ cười tự tin kiểu đàn ông biết mình ngon lành. Là con trai giám đốc, Bảo chẳng cần làm gì nhiều, chỉ lượn lờ trong phòng khám với danh nghĩa “quản lý” nhưng thực chất là để ngắm Phương, đặc biệt là cặp vú căng tròn dưới áo blouse. Tôi gặp gã vài lần khi đến đón vợ, thấy gã hay liếc Phương như muốn đụ cô ấy ngay tại chỗ. Gã gọi tôi là “em” với giọng kẻ cả, làm tôi khó chịu vãi, nhưng nghĩ gã lớn hơn, lại là con sếp, nên tôi kệ. Phương thì luôn tỏ ra nghiêm túc, yêu tôi hết lòng, nên tôi chẳng nghi ngờ gì.

Nhưng tôi đâu biết, trong cái phòng khám nhỏ đó, một trò chơi dâm dục đã bắt đầu.

Một buổi chiều muộn, phòng khám vắng như chùa Bà Đanh. Phương ngồi ở bàn làm việc, kiểm tra hồ sơ, áo blouse trắng ôm sát làm cặp vú cô nổi bần bật, mông tròn lấp ló dưới váy. Mái tóc dài buộc cao, vài lọn tóc rơi xuống gò má, trông cô vừa dịu dàng vừa gợi tình. Bảo bước vào, tay cầm cốc cà phê, giả vờ mang cho cô.

– “Phương, cà phê anh pha cho em, uống đi cho tỉnh,”

Bảo nói, giọng trầm, mắt lướt từ vú xuống lồn cô, không giấu dục vọng. Gã đặt cốc xuống bàn, đứng gần đến mức Phương ngửi được mùi đàn ông từ gã.

Phương mỉm cười, hơi ngượng.
– “Cảm ơn anh Bảo. Muộn rồi, anh về nghỉ đi, em làm nốt rồi về.”

Bảo chẳng đi. Gã kéo ghế ngồi đối diện, chân vắt chéo, mắt khóa chặt vào Phương. – “Phương, anh nói thật, em đẹp thế này, vú căng, mông tròn, mà cứ ở một mình trong cái trọ bé tí, không nứng à? Thằng Thành ở tận Đà Nẵng, tuần gặp vài tiếng, làm sao thỏa mãn cái lồn ngon như của em được.” Gã nhấn mạnh từ “lồn,” nụ cười tự tin lộ rõ ý đồ.

Bình luận

Để lại bình luận