Chương 8

Lúc này tôi mới nhớ ra tuần trước bạn học tiểu học nói sẽ tổ chức họp lớp. Vì tuần này tôi bận lập kế hoạch nên quên sạch sẽ. Thời gian là… tối nay!?

Tôi suy nghĩ một chút…

『Gia Đằng, tôi không quên họp lớp đâu. Tối nay tôi sẽ đến, yên tâm.』 Gửi tin nhắn…

Coi như thay đổi không khí, ra ngoài ăn uống bồi bổ cơ thể. Dù vẫn giữ liên lạc với vài người bạn cũ, nhưng đa số đã lâu không gặp, không biết mọi người giờ ra sao.

Không biết có phải vì hôm qua đã xả hết hay không mà hôm nay tôi tinh thần cực kỳ phấn chấn, trông cũng tự tin hơn nhiều so với vẻ ngoài rụt rè thường ngày. Đi một lúc đã đến quán nhậu chỗ họp lớp. 『Lâm! Đây này!』

Gia Đằng vẫy tay gọi tôi ở cửa phòng riêng. 『Lâu không gặp, trông cậu khá đấy! Có chuyện tốt gì à, ha.』

Gia Đằng Huy, bạn học tiểu học. Nếu tôi là người hướng nội ít nói, thì Gia Đằng hoàn toàn trái ngược, nhiệt tình và tinh ý. Dù đôi khi quá nhiệt tình khiến tôi hơi phiền…

Nhưng hắn chưa bao giờ quên tôi, nên chúng tôi vẫn giữ liên lạc. 『Lại đây, đừng khách khí, gọi món trước đi, mọi người sắp đến hết rồi.』

『Cậu vẫn thế nhỉ, Gia Đằng.』

Chúng tôi vừa cười vừa nói, lúc này một cô gái đi ngang qua, chân dài eo thon, tóc ngắn để lộ cái cổ gợi cảm cùng làn da trắng hồng hơi ngăm khỏe khoắn lấp lánh… Tôi khẽ hỏi Gia Đằng…

『Gia Đằng, cô ấy cũng là bạn học của chúng ta à?! Sao tôi không quen…』

『Haha, cậu lâu không tham gia họp lớp nên quên rồi. Cô ấy chính là Điền Vy hồi xưa ở lớp bên cạnh đấy!』

Cái gì?! Cô Điền Vy ngày xưa đầy mụn và hơi mập à?! Đừng đùa! Như phim ảnh vậy?!

『Wow… Cô ấy thay đổi nhiều quá, tôi không nhận ra luôn… à.』

Điền Vy dường như cũng nghe được cuộc trò chuyện của chúng tôi, chủ động tiến lại gần. 『Hê hê, giờ hối hận thì muộn rồi, ha.』

『Ê, tôi còn tưởng ai, hóa ra là Điền Vy nước da trắng như pha lê cơ à.』

Trong ký ức của tôi, cô ấy hay cãi vã vì những chuyện nhỏ…

Hai chúng tôi cãi nhau một lúc rồi cùng cười lớn. 『Haha, cậu thì chẳng thay đổi bao nhiêu, Hồ Lâm.』

『Haha, cậu mới thay đổi đáng sợ, đẹp đến mức tôi giật mình luôn.』

Nhớ lại hồi tiểu học chúng tôi ngồi cùng bàn nên có khá nhiều kỷ niệm vui. Chẳng bao lâu mọi người đã ngồi đầy, buổi họp lớp diễn ra rất vui vẻ, mọi thứ suôn sẻ. Sự thay đổi của từng người trong lớp khiến tôi kinh ngạc, khác xa hẳn thời còn là lũ nhóc con. Sau khi trao đổi danh thiếp, mọi người bắt đầu uống rượu trò chuyện. Hóa ra thời cấp ba Điền Vy tham gia câu lạc bộ bơi lội, tập luyện hàng ngày nên thân hình thay đổi rất lớn. Sau khi tốt nghiệp dù làm chuyên gia dinh dưỡng nhưng vẫn duy trì tập luyện đều đặn. 『Tôi gần đây cũng đang tìm cách tăng thể lực, cậu có gợi ý gì không?』

『Đơn giản thôi, bắt đầu từ chế độ ăn và tập luyện là được.』

Vì cùng lứa nên chúng tôi rót rượu cho nhau trò chuyện vui vẻ. Gia Đằng dường như cũng để ý đến!

Sau khi buổi họp lớp kết thúc, mọi người đi tiếp sang quán thứ hai, còn Gia Đằng kéo tôi sang một bên. 『Này! Lâm, tôi thấy cậu đưa Điền Vy về đi, cô ấy trông hơi say rồi.』

『Hả? Sao lại là tôi… phiền thật…』

『Hê, tôi thấy cậu với cô ấy còn nhiều chuyện muốn nói mà? Cứ nhờ cậu vậy!』

Nói xong hắn đi cùng mọi người luôn…

Tôi đưa Điền Vy ra ga tàu điện…

Có lẽ vì là chuyến cuối cùng nên tàu vắng tanh, cả toa chỉ có tôi, cô ấy và ba người khác. Cô ấy dường như say thật, dựa vào vai tôi ngủ thiếp đi…

Thật lòng tôi cũng hơi say… Vừa nãy uống khá nhiều…

Đang đắm chìm trong ký ức vui vẻ thì cảm giác chạm vào cánh tay khiến tôi tỉnh rượu!

Đúng vậy! Cặp vú đẹp của cô ấy đang áp sát cánh tay tôi!

Cánh tay bị ép khiến tôi phát hiện ra cô ấy hoàn toàn không mặc áo ngực!

Điều này khiến dưới thân tôi bắt đầu có phản ứng…

Ác niệm trong lòng tôi lại trỗi dậy…

Tôi chậm rãi lấy điện thoại trong túi ra…

『Điền Vy, cậu biết đây là gì không…?』

Tôi khẽ gọi tỉnh cô ấy…

『Hả… gì vậy… đến ga rồi à?』

Điền Vy dùng đôi mắt mơ màng vừa ngủ dậy nhìn vào màn hình điện thoại tôi. Trên màn hình là hình thái thôi miên tôi chụp trước đó…

『Đây là… cậu vẽ à?』

Mẹ kiếp!? Không có tác dụng sao?! Sao cô ấy không bị thôi miên…

『À… đúng rồi… thôi, không quan trọng.』

Đang định thu lại thì Điền Vy nắm lấy điện thoại của tôi!

『Cái… thứ này… lạ thật… khiến mình cứ muốn nhìn mãi.』

Cô ấy cứ thế nhìn chằm chằm vào hình thái thôi miên, nhưng không rơi vào trạng thái mơ hồ như những người trước. 『À… sao vậy? Cậu hứng thú với cái này à?』

Bình luận

Để lại bình luận