Chương 12

Ông Khải chưa rút ra ngay. Ông bắt cô xoay người lại, đút con cặc còn dính đầy tinh dịch vào miệng cô: “Bú sạch những giọt tinh sót lại đi.”

Hương mặc cho tinh dịch vẫn đang chảy ra từ lồn cô nhỏ giọt xuống đùi, vẫn ngoan ngoãn bú sạch con cặc của ông, mút từng giọt cuối cùng. Cô làm tất cả chỉ để mong ông ta buông tha.

Xong xuôi, Hương ngồi dậy, giọng mệt mỏi:

“Ông… như vậy được rồi chứ? Xóa ảnh được chưa?”

Ông Khải cười nham nhở, lắc đầu:

“Để tôi suy nghĩ đã.”

Cơn tức giận trong Hương bùng nổ. Cô chửi lớn:

“Đồ khốn! Ông là đồ khốn nạn!”

Cô khóc trong bất lực, quỳ xuống trước mặt ông, van xin:

“Ông muốn gì nữa mới chịu tha cho tôi? Ông muốn đụ lần nữa thì tôi sẵn sàng… nhưng xin ông xóa ảnh đi…”

Ông Khải vẫn trêu đùa, không trả lời ngay. Hương nước mắt lăn dài, bò lại, cầm lấy con cặc mềm nhũn của ông bú thêm một lần nữa. Nhưng lần này ông không cứng nổi. Ông cười khẩy, xoa đầu cô:

“Thôi được rồi, cô về nhà đi.”

Hương mặc quần áo run rẩy, lòng đầy tủi nhục, nước mắt lăn dài, lòng đầy căm hận. Cô càng ghét ông ta hơn bao giờ hết. z

Bình luận

Để lại bình luận