Chương 8

Hương lắc đầu, nước mắt rơi:

“Em không thể… ông tha cho em… em xin ông

Hương ho sặc sụa, nôn ọe, nhưng ông vẫn đụ miệng cô mạnh mẽ. Nước mắt cô chảy dài, cô khó nhọc hít thở.

Sau đó ông ra phía sau, đụ cô thô bạo trong tư thế doggy. Mỗi cú nhấp mạnh bạo khiến Hương rên hừ hừ. Sau hai mươi cú dập dồn dập, ông Khải gầm lên, bắn tinh xối xả nóng hổi đầy vào trong lồn cô.

Hương hốt hoảng đẩy ông ra, nhưng đã quá muộn. Lồn cô đầy tinh dịch. Cô quay lại, giọng tức giận xen lẫn tuyệt vọng:

“Đồ khốn! Sao ông lại xuất tinh vào lồn tôi? Tôi sẽ có thai mất! Tôi biết tôi đã sai, nhưng tôi sai với chồng tôi chứ không sai với ông! Anh Việt đã đối xử tốt với ông khi nào? Sao ông lại muốn phá hủy gia đình anh ấy?”

Ông Khải chỉ cười nham hiểm, vuốt ve tóc cô:

“Cô khóc gì? Lần sau cô sẽ quen thôi.”

Câu nói ấy như một gáo nước lạnh dội thẳng vào mặt Hương. Cô hoảng hốt, cảm giác có điều gì đó không ổn đang len lỏi trong lòng. Trước khi cô kịp phản ứng, bàn tay thô ráp của ông Khải đã vuốt dọc xuống bụng dưới, sờ thẳng vào cái lồn còn đầy tinh dịch nóng hổi vừa bị ông bắn vào. Ngón tay ông luồn vào khe thịt ướt nhẹp, đút sâu hai ngón một cách thô bạo.

“Không!” Hương giật nảy, hoảng loạn cầm chặt cổ tay ông, cố ngăn cản. Khuôn mặt cô đỏ bừng vì tức giận, nhưng trong đôi mắt ấy lại lóe lên một tia sướng khoái dâm đãng không muốn thừa nhận. Lần xuất tinh vừa rồi của ông quá nhanh, cô chưa kịp lên đỉnh, cơ thể vẫn đang râm ran, nóng ran và thèm khát một cách đáng xấu hổ. Nhưng cô không thể để ông biết. Cô không muốn ông ta thấy mình đang thèm khát.

“Đủ rồi… dừng lại đi ông!” Giọng Hương run run, vừa tức giận vừa van xin. “Ông không cảm thấy có lỗi với anh Việt sao? Anh ấy tin tưởng ông, coi ông như người anh em…”

Hai tay cô siết chặt tay ông, cố kéo ra, nhưng cơ thể lại mềm nhũn dần theo từng cú móc của ngón tay ông. Ông Khải cười khẩy, ngón tay vẫn ngoáy sâu bên trong lồn cô, khuấy tung dòng tinh dịch vừa bắn ra:

“Có lỗi? Tôi làm gì mà có lỗi? Tôi đang trừng phạt cô vợ ngoại tình của anh ta đó chứ. Cô ngoan ngoãn để tôi thỏa mãn, tôi sẽ không làm phiền cô nữa.”

Nghe đến câu “không làm phiền nữa”, bàn tay siết chặt của Hương dần buông lỏng. Khuôn mặt cô vẫn cau có, khó chịu, nhưng cơn sướng đang râm ran theo từng cú móc của ngón tay ông khiến đùi cô khẽ run. Cô cắn chặt răng, dùng sức cắn vào cánh tay mình để lấn át khoái cảm, nhưng ông Khải chỉ cười thầm, móc nhanh và mạnh hơn.

Bình luận

Để lại bình luận