Chương 6

Căn phòng trong nhà ông Khải chìm trong ánh sáng vàng vọt yếu ớt từ chiếc đèn ngủ cũ kỹ treo trên tường. Không khí ngột ngạt, nặng nề, thoang thoảng mùi thuốc lá lạnh và gỗ ẩm mốc. Hương đứng giữa phòng, hai tay siết chặt vạt áo đến trắng khớp ngón tay, toàn thân run lên từng đợt như bị sốt rét. Nước mắt cô lăn dài trên má, nhưng nỗi kinh hoàng khiến cô không dám ngẩng đầu. Đây là lần đầu tiên cô phải đối mặt với sự ép buộc trần trụi đến mức này.

Ông Khải đóng cửa lại, tiếng chốt cửa khẽ vang lên như một lời tuyên án cuối cùng. Ông tiến lại gần, giọng trầm ấm nhưng đầy đắc thắng:

“Tháo hết đồ ra.”

Hương khóc thút thít, tay run run cởi từng nút áo. Mỗi lớp quần áo rơi xuống sàn đều khiến cô cảm thấy mình bị lột trần không chỉ thân xác mà cả nhân phẩm. Khi chiếc quần lót cuối cùng cũng bị kéo xuống, cô đứng trần truồng trước mặt ông, hai tay che ngực và chỗ kín một cách vô vọng. Ông Khải kéo tay cô ra, bàn tay thô ráp, chai sạn của ông chạm vào da thịt mịn màng của cô. Hương nổi da gà toàn thân, cảm giác ghê tởm dâng trào như có hàng ngàn con sâu bò trên da. “Đây không phải anh Việt… đây là người đàn ông lạ… sao ông lại chạm vào em…” Cô nghĩ trong tuyệt vọng, nước mắt rơi không ngừng.

Ông Khải vuốt ve, bóp mạnh hai bầu ngực tròn đầy, ngón tay thô bạo véo núm vú đỏ hồng. Ông cúi xuống, cái lưỡi bẩn thỉu liếm láp khắp cổ, vai, rồi xuống ngực cô, mút mạnh, cắn nhẹ. Hương quay mặt đi, lòng đầy chán ghét và kinh hãi. Cô chỉ muốn mọi thứ kết thúc thật nhanh, muốn ông ta buông tha cho cô ngay lập tức. “Ghê quá… lưỡi ông ta… bàn tay ông ta… sao lại chạm vào những nơi chỉ có anh Việt được chạm…” Cô tự nhủ, cố kìm nén tiếng nôn ọe.

Ông Khải tiếp tục sờ mó, tay lần xuống bụng dưới, vuốt ve đùi trong, rồi chạm vào chỗ kín của cô. Ông cố gắng kích thích cô bằng những động tác dâm dục: ngón tay xoa nắn, chọc nhẹ vào khe thịt. Nhưng lồn cô vẫn khô khan, không một giọt nước nhờn nào rỉ ra. Hương cắn chặt môi, toàn thân căng cứng, chỉ thấy ghê tởm và muốn nôn. “Em không sướng… em ghét… em chỉ muốn ông ta dừng lại…”

Ông Khải cau mày, đè mạnh cô xuống giường. Ông lột phăng chiếc quần lót cuối cùng trên người cô, làm nó rách tươm. Giọng ông lớn tiếng, đe dọa:

“Nếu cô không hợp tác, đừng trách tôi gửi những bức ảnh đó cho chồng cô ngay bây giờ!”

Hương hốt hoảng, giọng run run:

Bình luận

Để lại bình luận