Chương 5

Tôi vừa hỏi vừa kéo ghế ngồi xuống đối diện mẹ. Bà nhìn tôi cười dịu dàng làm hai cái má núm đồng tiền hằn sâu xuống đầy quyến rũ, tay khép cuốn sách lại để lộ ra bìa sách màu xanh rêu in hình một người phụ nữ mặc áo dài đứng bên cửa sổ. -Truyện của nhà văn Alice Jawson đấy con, bà ấy là một trong những nhà văn yêu thích của mẹ. Còn đây là cuốn tiểu thuyết tình cảm của bà ấy mà mẹ thích nhất, kể về một cặp tình nhân yêu nhau nhưng không thể đến được với nhau, cuối cùng cả hai đều chọn cách ra đi để giải thoát cho nhau. Giọng mẹ thoáng chút buồn bã trầm lắng khi kể về nội dung cuốn sách, ánh mắt nhìn ra xa xăm, hướng về phía chân trời đỏ rực đang buông dần những tia nắng cuối cùng của hoàng hôn. Tôi chăm chú nhìn gương mặt nghiêng nghiêng của mẹ dưới ánh nắng chiều, sống mũi cao thanh tú, đôi môi mỏng hồng hào hơi mím lại đầy suy tư, vài lọn tóc mai rủ xuống ôm lấy gò má trắng ngần. -Nghe buồn quá mẹ nhỉ, sao mẹ không đọc mấy cuốn vui vui một chút, chẳng hạn như mấy cuốn tiểu thuyết của Lan Hạ ấy. Tôi cố tình lảng sang chuyện khác để xua tan đi không khí buồn bã vừa chớm nở. Mẹ quay sang nhìn tôi, nụ cười lại nở trên môi, xinh đẹp như một bông hồng:
-Con trai mẹ chỉ được cái giỏi pha trò, nhưng mẹ thích những câu chuyện buồn như thế này, nó làm mẹ thấy mình không cô đơn vì hóa ra trên đời còn có những số phận đau khổ hơn mình nhiều. -Mẹ đâu có cô đơn đâu, còn có con ở đây với mẹ mà, con sẽ không bao giờ để mẹ một mình đâu. Tôi nói bằng tất cả sự chân thành của một đứa con trai dành cho mẹ mình, vươn tay qua nắm lấy bàn tay mềm mại của mẹ đang đặt trên cuốn sách, những ngón tay thon dài trắng muốt đan vào ngón tay của tôi. Mẹ nhìn tôi trìu mến, đôi mắt long lanh như sắp tan ra thành nước:
-Con trai mẹ lớn thật rồi, biết nói những lời động viên làm mẹ cảm động như thế này. Ngày xưa mẹ cứ nghĩ con còn bé bỏng lắm, hóa ra bây giờ con đã trưởng thành rồi, cao hơn mẹ cả cái đầu, giọng nói cũng ồm ồm chứ không ngây ngô như hồi bé nữa. Mẹ vừa nói vừa siết nhẹ bàn tay tôi, ánh mắt nhìn tôi đầy lưu luyến như đang nhớ lại những ký ức ngày tôi còn bé. Trong thoáng chốc, tôi cảm thấy mẹ tôi vừa thân thuộc vừa xa lạ, vừa dịu dàng vừa có chút gì đó rất đàn bà. Tim tôi đập loạn trong lồng ngực, một luồng nhiệt nóng bừng bừng chạy dọc sống lưng khi bắt gặp ánh mắt ấy. -Mẹ à… mẹ có hối hận vì đã lấy bố không? Tôi buột miệng hỏi một câu mà bấy lâu nay vẫn luôn canh cánh trong lòng nhưng chưa dám thốt ra. Mẹ tôi thoáng sững người, ánh mắt nhìn tôi trở nên phức tạp với đủ loại cảm xúc đan xen: một chút buồn bã, một chút tiếc nuối, một chút hối hận, và có cả một chút gì đó giống như là cam chịu. Bà thở dài, bàn tay vẫn để yên trong tay tôi nhưng ngón tay hơi run nhẹ:
-Con hỏi gì mà khó quá, mẹ không biết trả lời sao cả… Ngày xưa mẹ với bố con được gia đình hai bên mai mối, quen biết được một tháng thì cưới vội cho đẹp ngày. Bố mẹ cưới nhau khi mẹ mới có hai mươi mốt tuổi thôi, bố con lúc đó là một kỹ sư xây dựng trẻ tuổi đầy triển vọng, đẹp trai và ga lăng nữa. Ai cũng bảo số mẹ sướng, cưới được chồng ngon như vậy, mẹ cũng ậm ừ biết thế.” Giọng mẹ chùng xuống, ánh mắt nhìn về phía xa xăm như đang lục tìm trong ký ức những ngày xưa cũ. Tôi im lặng lắng nghe, ngón cái xoa xoa mu bàn tay mẹ, cảm giác mát lạnh co dãn rất sướng tay. -Thời gian trôi qua, sau khi mẹ đẻ con xong thì bố con lên chức, càng ngày càng bận rộn với công việc, suốt ngày họp hành, tăng ca, đi công tác xa nhà, còn mẹ thì một mình ở nhà vừa chăm con, lo cho nhà cửa gia đình vừa dạy học, hai vợ chồng cứ thế ngày càng xa cách… Mẹ cũng không rõ mình có yêu bố con không nữa? Rồi chuyện xảy ra, mẹ không dám trách ai, chỉ biết trách số phận, trách bản thân mình ngu dốt mà thôi…

Bình luận

Để lại bình luận