Chương 4

Giọng mẹ dịu dàng ấm áp, có vẻ như đã bớt hẳn tâm trạng u buồn và thất thần sau vụ cãi vã với bố. Tôi bước lại gần, đứng sát sau lưng mẹ đến mức có thể ngửi thấy mùi hương da thịt thoang thoảng từ tấm lưng trần của bà, pha trộn giữa sữa tắm hương hoa hồng và mồ hôi chảy ra sau lưng. -Mẹ nấu gì mà thơm thế, con ở trên phòng đã ngửi thấy rồi, thơm vl luôn í. Tôi thì thầm vào tai mẹ, tay vô thức đặt lên eo bà ôm trọn lấy phần hông mềm mại, cảm nhận hơi ấm tỏa ra từ da thịt mẹ qua lớp lụa mỏng lan toả khắp lòng bàn tay mình, khẽ nhấn nhấn mấy cái, cảm giác lớp mỡ dưới eo bà đàn hồi phê cả tay. Mẹ khẽ giật mình, đôi vai run lên một cái, nhưng bà không hất tay tôi ra mà im lặng đứng yên, chỉ có điều bàn tay cầm chiếc muôi khuấy nồi cháo hơi chậm lại. -Mẹ ơi… Tôi thì thầm, hơi thở nóng hổi phả vào gáy mẹ làm những sợi tóc mai li ti dựng đứng lên, làn da trắng ngần ở phần cổ sau gáy thoáng ửng hồng. Mẹ khẽ nghiêng đầu sang một bên, giọng hơi run run đầy lúng túng:
-Sao… sao thế con, ra bàn ngồi đi để mẹ múc cháo cho… -Con thương mẹ lắm, mẹ biết không? Tôi nói bằng chất giọng trầm ấm và chân thành nhất có thể, bàn tay vẫn giữ nguyên trên eo mẹ, ngón cái nhẹ nhàng xoa xoa cái rốn tròn trịa của bà, hơi đáng tiếc là vẫn cách một lớp áo mỏng. Mẹ tôi thở dài một hơi, bàn tay cầm muôi đặt xuống thành nồi, xoay người lại đối diện với tôi, đôi mắt đen láy long lanh ngấn nước nhìn thẳng vào mắt tôi đầy xúc động. -Cảm ơn con trai, mẹ cũng thương con nhiều lắm, chỉ có con là ở bên mẹ những lúc thế này thôi, nếu không có con chắc mẹ không trụ nổi mất… Mẹ vòng tay qua ôm lấy tôi làm hai bầu vú to tròn mềm mại ép chặt vào lồng ngực tôi qua lớp váy ngủ mỏng và lớp áo phông của tôi, tạo ra một cảm giác êm ái đến nghẹt thở. Tôi ôm lại mẹ thật chặt, hai tay luồn qua nách mẹ vuốt ve tấm lưng trần, da thịt mẹ ấm nóng và mịn màng như một tấm lụa. Tôi cúi đầu vùi mặt vào hõm cổ mẹ, hít lấy hít để mùi hương đàn bà chín muồi tỏa ra từ cơ thể bà, cảm giác ngọt ngào nồng nàn khiến đầu óc tôi quay cuồng, dương vật trong quần đã cương cứng hết cỡ, ép chặt vào phần bụng dưới của mẹ. Mẹ lại cảm nhận được nó, tôi biết thế vì bà khẽ rùng mình một cái và hai gò má trắng hồng bắt đầu ửng đỏ lên, nhưng lần này bà không đẩy tôi ra, cũng không nói năng gì, chỉ im lặng siết chặt vòng tay hơn một chút. Mãi một lúc sau bà mới nhẹ nhàng buông tôi ra, quay mặt để che giấu vẻ ngượng ngập. -Thôi con ra bàn ngồi đi, để mẹ múc cháo kẻo nguội mất ngon… Mẹ lí nhí nói rồi quay lưng lại với nồi cháo đang bốc khói nghi ngút, đôi tay run run cầm lấy chiếc muôi. Tôi định trêu mẹ thêm tí nữa nhưng thôi, nhiều quá lại phản tác dụng. Tôi quay lại bàn ăn ngồi xuống ghế mà lòng vẫn lâng lâng, dương vật căng phồng trong quần, dựng lên cứng ngắc như một cây cột nhỏ, đầu khấc cọ vào đũng quần tạo thành những tiếng sột soạt khe khẽ khi tôi điều chỉnh tư thế ngồi. ***
Những ngày tiếp theo, tôi cố tình dành thật nhiều thời gian ở bên mẹ hơn, thường xuyên trò chuyện và tâm sự với bà để lấp đầy khoảng trống mà bố tôi đã bỏ mặc. Tôi dần nhận ra mẹ tôi thực sự là một phụ nữ thông minh và tinh tế, bà nói chuyện rất có duyên với chất giọng nhẹ nhàng ấm áp. Những buổi chiều đi học về, tôi thường thấy mẹ ngồi ở bàn trà ngoài ban công, một mình nhấm nháp tách trà hoa cúc nghi ngút khói, nghe nhạc không lời và đọc mấy cuốn sách văn học mà bà yêu thích để quên đi nỗi buồn. Tôi cũng mon men ra ngồi cạnh, ban đầu chỉ là hỏi han vài câu vu vơ về cuốn sách mẹ đang đọc, dần dà thành những cuộc trò chuyện dài hàng tiếng đồng hồ về đủ thứ chủ đề trên đời, từ chuyện văn thơ nhạc họa cho tới chuyện trường lớp bạn bè của tôi. -Mẹ đọc sách gì mà chăm chú thế, con thấy mẹ ngồi đây từ lúc con đi học đến tận lúc con về lận.

Bình luận

Để lại bình luận