Chương 4

Nhân hôn nhẹ lên trán cô, thì thầm: “Cô chưa yêu con, nhưng cơ thể cô đã thuộc về con rồi. Chúng ta sẽ còn nhiều thời gian.

Buổi chiều hôm ấy trôi qua trong im lặng đáng sợ. Sau khi Nhân rời đi, Trinh vẫn nằm trên bàn bếp gỗ, cơ thể trần truồng, mồ hôi và tinh dịch của cậu ta dính đầy đùi trong, nhỏ giọt xuống sàn. Cô không dám cử động ngay lập tức. Đầu óc quay cuồng, vừa tỉnh táo vừa mơ hồ. Thuốc đã tan dần, để lại cơ thể mệt mỏi rã rời, nhưng ý thức thì rõ ràng hơn bao giờ hết. Cô nhớ từng chi tiết: tiếng rên của chính mình, cách hông bất giác đẩy ra sau, nước dâm phun ra khi đạt cực khoái, và lời thì thầm dâm đãng mà cô đã buột miệng: “Đụ nữa đi… không, đừng đụ nữa…” Mâu thuẫn ấy như dao cứa vào tim.

Trinh chậm rãi ngồi dậy, hai chân run run. Cô lê bước vào phòng tắm, mở vòi sen nóng hết cỡ. Nước xối xả lên da thịt, nhưng không rửa sạch được cảm giác nhơ nhuốc. Cô dùng xà phòng kỳ cọ mạnh đến đỏ rát, đặc biệt là vùng kín và cặp mông to – nơi còn in dấu tay Nhân. Nước mắt hòa lẫn với nước nóng, cô khóc không thành tiếng, chỉ có tiếng nấc nghẹn ngào. “Mình đã làm gì vậy… mình là mẹ của Minh… là vợ của Hùng… sao mình lại để thằng nhóc đó…” Cô tự trách, tay ôm lấy bộ ngực, siết chặt như muốn bóp nát nỗi xấu hổ.

Khi tắm xong, Trinh mặc bộ đồ dài kín đáo nhất có thể – áo thun cổ cao, quần dài – dù trời vẫn nóng. Cô lau sạch bếp, khử mùi bằng nước hoa xịt mạnh, cố xóa sạch mọi dấu vết. Nhưng trong đầu, hình ảnh con cặc to của Nhân chui sâu vào lồn mình cứ lặp đi lặp lại, khiến dưới bụng lại nóng ran một cách vô thức. Cô cắn môi đến bật máu để dằn xuống.

Minh về nhà lúc hơn tám giờ tối. Cậu con trai bước vào, cười tươi: “Mẹ ơi, hôm nay con học mệt quá. Có gì ăn không mẹ?” Trinh cố nở nụ cười, giọng run run: “Có canh hầm, mẹ hâm lại cho con nhé.” Cô quay lưng vào bếp, không dám nhìn thẳng vào mắt con trai – sợ Minh nhận ra điều gì đó khác lạ trên khuôn mặt mẹ. Minh ăn nhanh rồi lên phòng học bài, không hay biết mẹ mình vừa trải qua cơn ác mộng nào.

Trinh đợi đến khi nhà yên tĩnh hẳn mới dám lên phòng ngủ. Cô khóa cửa phòng, kéo rèm kín mít, rồi ngồi sụp xuống giường. Điện thoại rung lên. Một tin nhắn từ số lạ, nhưng cô biết ngay là Nhân. Tin nhắn chỉ có một dòng: “Cô xem đi, để cô nhớ hôm nay.”

Bình luận

Để lại bình luận