Chương 4

Thuốc tiếp tục ngấm.

Sáng hôm sau, Minh thức dậy sớm hơn thường lệ. Ánh nắng dịu nhẹ len qua rèm cửa, chiếu những vệt sáng vàng óng lên sàn gỗ. Cậu lặng lẽ xuống bếp, pha một tách cà phê đen thơm ngát cho mình, rồi lén lút lấy lọ thuốc A-69 ra. Với động tác thuần thục sau ba ngày liên tục, Minh nhỏ chính xác 1,2ml chất lỏng trong suốt vào ly sữa đặc nóng hổi của dì Ngân, khuấy đều đến khi không còn dấu vết. Thuốc giờ đã ngấm sâu vào cơ thể dì. Những ngày qua, dì Ngân, người phụ nữ từng dịu dàng, chín chắn, luôn giữ khoảng cách đúng mực với cháu trai, giờ đây đang bị dục vọng thiêu đốt từ tận sâu thẳm. Cơ thể dì như một ngọn lửa đang âm ỉ, sẵn sàng bùng nổ chỉ với một cái chạm khẽ.

Khoảng 7 giờ 30, Minh nghe tiếng chân trần lép bép từ phòng ngủ vọng xuống. Dì Ngân bước ra, tóc tai rối bù, đôi mắt thâm quầng vì thiếu ngủ nhưng đôi môi lại đỏ mọng, căng đầy như vừa bị hút máu. Má dì ửng hồng, hơi thở khàn khàn. Dì chỉ mặc mỗi chiếc áo ngủ satin mỏng tang màu kem, dài vừa chạm đùi. Hai núm vú cương cứng chọc thủng lớp vải mỏng manh, nổi rõ từng đường cong. Dưới gấu áo, cặp đùi trắng muốt bóng loáng dính một vệt nước trong suốt lấp lánh, kéo dài xuống bắp chân.

“Dì… dì xuống nhà vệ sinh đây.” Dì Ngân nói giọng khàn khàn, gần như không thèm nhìn Minh, bước thẳng vào toilet chung ở tầng dưới mà không buồn đóng cửa.

Minh đứng chết trân ở bếp, tim đập thình thịch. Cửa toilet để ngỏ hoàn toàn. Dì Ngân ngồi xổm trên bồn cầu, hai chân dang rộng hết cỡ, mắt nhắm nghiền, miệng hơi hé ra thở dốc. Tiếng nước tiểu phun ra mạnh bạo, kèm theo những tiếng rên khẽ đầy khoái cảm: “Haaa… sướng quá…”

Minh nuốt nước bọt, bước chậm rãi lại gần. Cậu đứng ngay cửa toilet, quan sát rõ từng chi tiết. Lồn dì Ngân sưng mọng, hai môi lớn đỏ hồng như hoa hồng nở rộ, nước tiểu lẫn nước dâm chảy thành dòng dài xuống bồn cầu. Lông mu được tỉa gọn gàng vẫn ướt nhẹp, dính bết. Dì ngồi xong vẫn không đứng dậy ngay, mà đưa tay xuống lau qua loa bằng giấy vệ sinh, rồi thở dài thất vọng vì cơn ngứa ngáy vẫn âm ỉ không nguôi.

“Minh… cháu vào đây với dì một chút được không?” Dì Ngân bất ngờ lên tiếng, giọng run run, mắt vẫn nhắm nghiền, hai má đỏ bừng vì xấu hổ xen lẫn khao khát không kìm nén nổi.

Minh mỉm cười khẽ, giọng trầm ấm nhưng đầy chiếm hữu: “Dạ, cháu vào ngay đây dì. Dì cần cháu giúp gì ạ?”

Bình luận

Để lại bình luận