Chương 5

: Những Ánh Mắt Lảng Tránh (829 từ)

Sau đó bà vội chạy về phòng, nhìn mình trong gương, một gương mặt chỉ hơi có dấu vết thời gian nơi khóe mắt, nhìn bà không khác gì mới ngoài 30 cả, cộng thêm thân hình không chút mỡ thừa, bộ ngực cao vút không vì thời gian mà trở nên chảy xệ, thậm chí còn có phần phong phú, to lớn hơn trước rất nhiều. Trong bóng tối, bà nằm vật ra giường, tay vô thức luồn xuống dưới váy, nơi đã ướt át từ lâu. Tay kia cầm lấy quần lót con gái hơi do dự mà đặt lên mu, cái lạnh của chất lỏng dường như không hề khiến bà hạ hỏa mà càng khiến bản thân bà trở nên mất kiểm soát
Sao bọn nó to gan thế … Bà mắng con, nhưng ngón tay như ma xui quỷ khiến lại quệt một ít chất lỏng không rõ là thứ gì trên quần lót con gái mà miết nhẹ bên ngoài âm đạo, bà sợ nó là tinh dịch của con rể nên không dám đút ngón tay vào trong, nhưng cũng đầy hưng phấn mà miết không ngừng. Trong căn phòng, tiếng thở dốc của dục vọng chôn dấu sau nhiều năm vang lên đầy ma mị. Sau đêm hè oi bức ấy dường như không có sự thay đồi quá lớn trong nhà. Hồng Ngọc vẫn rất gay gắt với Vũ nhưng khi hắn nhìn bà thì ánh mắt bà lại có phần lảng tránh. Một buổi sáng ăn sáng, Vũ thông báo với cả nhà: “Con tìm được việc part-time rồi. Làm ở nhà là chính, đôi khi phải ra ngoài gặp khách. Thu nhập cũng tạm ổn, đủ chi tiêu cá nhân.”
Hồng Ngọc nhướng mày, giọng vẫn gay gắt nhưng đã bớt khinh miệt: “Thật à? Việc gì mà ở nhà được?”
“Freelance thiết kế và tư vấn đầu tư online thôi mẹ. Khách nước ngoài nhiều, làm giờ linh hoạt.” Vũ đáp nhẹ nhàng, đưa điện thoại cho mọi người xem một vài email giả lập (thực ra là từ các tài khoản đầu tư thật mà hắn đã lập) cùng số tiền 40 triệu trong tài khoản
Minh Thư cười khẩy: “Ồ, em rể giờ chịu khó nhỉ.”
Lan Anh thì vui mừng: “Tuyệt quá anh Vũ! Em biết anh sẽ làm được mà!”
Thu Trang ôm chồng, mắt long lanh, cô không nói gì nhưng ánh mắt đầy sự tự hào. Từ đó, thái độ gia đình dịu đi rõ rệt. Không còn những câu nói cay nghiệt công khai. Hồng Ngọc vẫn lạnh lùng, nhưng đỡ những câu chửi đổng. Một buổi trưa nắng gắt, cả nhà đi vắng: Thu Trang và Minh Thư đi làm, Lan Anh đến trường, chỉ còn Hồng Ngọc ở nhà giặt đồ ngoài sân sau. Vũ từ phòng xuống bếp uống nước, mặc mỗi chiếc quần short thể thao mỏng. Hắn “quên” đóng cửa phòng tắm tầng dưới cửa hé khoảng 10cm, đủ để nhìn thấy từ hành lang. Hắn đứng tiểu tiện, cố tình để dương vật bán cương lộ rõ. Cặc hắn săn chắc như cơ thể, dài và dày, đầu khấc căng bóng, màu thân thì hơi đen . Hồng Ngọc vô tình đi ngang hành lang lấy đồ phơi. Bà dừng bước, mắt dán chặt qua khe cửa. Tim bà đập thình thịch. Trời ơi… sao nó lại to thế… Bà nghĩ, mặt nóng bừng. Bà muốn quay đi nhưng chân không nhúc nhích, nhìn thêm vài giây nữa mới vội vàng chạy ra sân, tay run run kẹp quần áo. Vũ nghe tiếng bước chân, khóe môi cong nhẹ. Trông dáng vẻ quẫn bách của mẹ vợ cũng khá buồn cười. Vài ngày sau, một buổi chiều có cả Thu Trang ở nhà. Vũ chờ đúng lúc Hồng Ngọc đang ở bếp nấu nước, rồi kéo vợ vào phòng giặt đồ cạnh đó khép hờ cửa lại. Hắn bế Thu Trang ngồi lên máy giặt, kéo váy vợ lên, hôn ngấu nghiến. Dương vật đã cứng ngắc được hắn rút ra, rà nhẹ đầu khấc lên âm vật ướt át của vợ qua lớp quần lót mỏng. Nước nhờn nhanh chóng thấm ra, nhỏ giọt xuống sàn. “Anh… ở đây à? Mẹ ở ngoài kia…” Thu Trang thì thầm lo lắng. “Em yên tâm, mẹ đang nấu ăn, không để ý đâu,” Vũ đáp khẽ, hắn biết tính cách của vợ mình, không có chính kiến, chỉ cần dụ đủ khéo là cô hoàn toàn nghe theo hắn. Đúng như thế, Thu Trang hơi lo lắng ngó nghiêng rồi lại đỏ mặt nhìn Vũ. Hắn kéo quần lót vợ sang một bên, đầu khấc trượt dọc khe rồi đẩy mạnh một cú, dương vật căng cứng đâm lút cán vào âm đạo nóng ấm. Thu Trang bật rên lớn, tay bấu vai chồng. Vũ nhấp mạnh nhưng đều, máy giặt rung nhẹ theo nhịp.

Bình luận

Để lại bình luận