Chương 6

Nghiêm Hạo nghe Trần Nhất Tinh gọi thì tỉnh táo lại. Kệ mẹ có phải thật hay không, trước mắt người phụ nữ này ít nhất có khả năng là mẹ ruột mình. Vậy cái cảnh này đúng là không ra gì thật. Nghiêm Hạo vội vàng mặc quần vào, giấu con cặc đang ngóc đầu dậy, rồi quay sang liếc Trần Nhất Tinh trên giường: “Vú mẹ ghê thật, nếu không phải mẹ, con nhất định đụ cho không xuống giường mới thôi.” Nhưng lúc này Nghiêm Hạo không cho phép mình nghĩ bậy bạ. Nếu không phải mẹ mình, thì sau này còn cả đống cơ hội để tóm. Chỉ cần năng lực của mình, bắt không phải là chuyện khó, tha hồ mà hành hạ.

Nghĩ đoạn, Nghiêm Hạo vội cởi trói cho Trần Nhất Tinh. Trần Nhất Tinh co rúm người lại, ôm chặt lấy đôi vú và cái lồn. Áo với quần lót thì rách bươm hết rồi. Nghiêm Hạo đưa cho Trần Nhất Tinh cái áo sơ mi, nhưng mà không kéo nổi, đành phải lấy tay kéo căng, che bớt khe vú sâu hoắm. Nghiêm Hạo liếc qua một cái, con cặc lại càng cương cứng, đúng là quá mê người. Nhưng cứ thế này cũng không xong, Nghiêm Hạo đưa quần áo cho Trần Nhất Tinh. Quần áo rộng thùng thình, đủ để che thân thể và cái đít, Trần Nhất Tinh cũng không nghĩ nhiều, nhanh chóng mặc vào.

“Mẹ đi trước đi. Tuy rằng con không chắc mẹ có phải mẹ con không, nhưng tình huống này, con không thể để người khác động vào mẹ được. Mẹ đi đi, con điều tra rõ. Nếu mẹ lừa con, con không tha cho mẹ đâu!”

“Con! Con… sao con vẫn không tin mẹ hả con? Mẹ với con đi tự thú! Mẹ sẽ giúp con rửa tội!”

“Tội á? Ha ha, mẹ nên lo cho mẹ trước đi. Ngoài cửa có người đó, mẹ cứ nhảy cửa sổ chuồn đi. Mẹ không thể cứ thế này ra ngoài được đâu, giả bộ con vừa đấm đá mẹ tơi bời rồi trốn đi ấy.”

“Con! Con có biết con đang làm gì không hả? Buôn ma túy đó con! Trọng tội đấy, đừng có hồ đồ như thế, mau theo mẹ đi đầu thú!”

“Bớt xàm! Giờ con đéo phải con trai mẹ! Mẹ đi lẹ đi! Không đi, lát con đổi ý là mẹ không đi được đâu!”

Trần Nhất Tinh nhìn xuống phía dưới Nghiêm Hạo, thấy cái lều dựng ngược lên thì sợ. Lỡ thằng con nổi hứng, tinh trùng lên não, không nhận mẹ con gì hết thì có mà ăn cứt. Vừa mới tìm được con trai, quyết không thể để xảy ra chuyện hối hận cả đời.

“Thôi được! Mẹ đi trước, nhưng mà… Con cầm lấy tóc mẹ đi, để làm xét nghiệm! Con đừng có mà nghi ngờ kết quả DNA đó nghe!” Trần Nhất Tinh nhổ một sợi tóc đưa cho Nghiêm Hạo, rồi nói tiếp: “Đây là điện thoại của mẹ, nhớ kỹ nha! Nhất định phải liên lạc lại cho mẹ đó! Mẹ là mẹ ruột của con! Mẹ không hại con đâu!”

Trần Nhất Tinh vừa nói vừa nằm sấp lên cửa sổ, thò đầu ra ngoài ngó nghiêng. Hình như Trần Nhất Tinh quên béng mất mình đang không mặc gì, cứ thế nằm sấp thì cái đít to đùng không che nổi nữa rồi, cái lồn múp míp lại phơi ra trước mặt Nghiêm Hạo, lần này còn dí sát vào mặt hắn.

Nghiêm Hạo nghiêng đầu đi chỗ khác, không muốn nhìn, nhưng rồi không nhịn được lại liếc trộm. Cái bướm non nớt khép chặt, hơn nữa còn ướt át, toàn là nước dâm từ cái lồn mọng nước của Trần Nhất Tinh, chẳng lẽ là vì nhìn thấy con cặc mình nên Trần Nhất Tinh hưng phấn? “Không không!” Nghiêm Hạo lắc đầu, thấy Trần Nhất Tinh đứng dậy, nhảy phốc xuống đất rồi chuồn thẳng. Đôi vú to cũng theo Trần Nhất Tinh mà rung rẩy, làm Nghiêm Hạo ngứa ngáy trong lòng.

“Con ơi, mẹ đi đây! Nhớ liên lạc với mẹ đó! Đi làm xét nghiệm DNA nhanh đi!” Trần Nhất Tinh nói rồi biến mất hút trong đêm khuya.

Nhìn Trần Nhất Tinh đi xa, Nghiêm Hạo bỗng gào lên một tiếng: “Má ơi! Đồ đàn bà thối tha! Mày dám đá tao, đau chết tao rồi!” Mấy thằng lâu la bên ngoài nghe Nghiêm Hạo kêu thì vội chạy vào, thấy Nghiêm Hạo nằm soài trên đất, đau đớn quằn quại thì tính xúm vào đỡ.

“Đừng đụng vào tao! Con mẹ nó, con đàn bà thúi đá cặc tao rồi nhảy cửa sổ trốn, tụi mày mau đuổi theo! Đừng để nó chạy thoát!”

Bình luận

Để lại bình luận