Chương 5

Cố Tuyết Miên cũng bất lực lắc đầu nhìn con trai.

“Hừ!”

Cốc cà phê trong tay bị đổ sạch vào thùng rác. Lạp Chân ẩn mình ở góc khu vực làm việc, mặt âm trầm đi về chỗ ngồi.

Cuộc trò chuyện của ba người vừa nãy, anh nghe hết.

Với việc bị mẹ của chủ tịch khinh thường, trong lòng anh hiếm khi nổi lên cơn bất mãn.

“Hừ, mày có tiền thì ghê gớm lắm à?”

Nhìn chiếc Cadillac limousine dài từ hầm xe ngầm từ từ lao về khu biệt thự, Lạp Chân dường như nhìn thấy ba người ngồi trên xe.

Nhưng ba người trên xe kia, dù là ai anh cũng không chọc vào được.

Sở Tân là anh em tốt nhất của anh, nhưng thân phận khác lại là con trai chủ tịch Tâm Hải Tập Đoàn. Bao năm nay nếu không có anh ta chăm sóc, anh cũng không biết từ tiểu học đến đại học đều học ở những trường tốt nhất. Thậm chí cuối cùng còn được anh ta kéo vào Tâm Hải Tập Đoàn – doanh nghiệp top 500 nổi tiếng với đãi ngộ tốt nhất.

Cùng lớn lên với Sở Tân là thanh mai trúc mã Đàm Như Vân cũng là người không thể chọc vào. Phải biết rằng bạn gái của Sở Tân là Đàm Như Vân cực kỳ được Cố Tuyết Miên yêu thích. Ngay sau khi cô tốt nghiệp đại học, bà đã trực tiếp kéo cô vào Tâm Hải Tập Đoàn, trở thành thư ký riêng của mình.

Còn người Lạp Chân không thể chọc vào nhất chính là vị chủ tịch Tâm Hải Tập Đoàn – Cố Tuyết Miên. Sau khi chồng mất, bà một mình dựa vào sức lực của mình kéo tập đoàn Tâm Hải vốn đứng cuối top 500 thế giới lên thẳng vị trí top 10.

Hơn nữa, với thân phận học sinh kém như Lạp Chân mà có thể vào được Tâm Hải Tập Đoàn hoàn toàn nhờ Cố Tuyết Miên gật đầu đồng ý. Có thể nói tất cả những gì anh có hôm nay đều là do bà ấy ban cho.

Vậy anh có thể làm gì được chứ?

“Haizz, chỉ có thể tiếp tục làm thêm giờ thôi.”

Nhìn file tài liệu đã được Sở Tân đánh dấu đỏ hoàn chỉnh trước mặt, Lạp Chân thở dài một tiếng.

Với thân phận thằng dưới đáy cao chưa tới 1m7 như anh, bình thường cũng chỉ có thể dựa vào nỗ lực để kiếm tiền mà thôi.

Chiếc xe hơi từ từ lái vào biệt thự số 1 của khu biệt thự. Đây là biệt thự vương giả trong cả khu, diện tích lên tới hàng nghìn mét vuông, bên trong có hồ bơi, sân golf, sân bóng rổ, sân bóng đá… đủ thứ.

Cũng chỉ có biệt thự vương giả này mới xứng với thân phận chưởng môn nhân của Tâm Hải Tập Đoàn như Cố Tuyết Miên.

Sở Tân chậm rãi xuống xe, nhìn hai bóng dáng thướt tha đã đi vào biệt thự trước, trong lòng hơi mơ hồ.

“Chuyện gì vậy nhỉ, hôm nay hai người bọn họ sao thần bí thế?”

“Bang!”

Khi Sở Tân đi qua cánh cửa chính dài mấy chục mét, chào đón anh là hai tiếng “bang bang”.

Cùng lúc đó, đầy trời giấy màu cũng bay rơi xuống.

“A Tân, chúc mừng sinh nhật!”

Cô gái OL xinh đẹp trước mặt lập tức lao vào lòng Sở Tân. Cảm nhận bộ ngực mềm mại của Đàm Như Vân, Sở Tân – một thằng con trai còn nguyên vẹn – không khỏi tưởng tượng lung tung.

“Chúc mừng sinh nhật!”

Điều khiến Sở Tân kinh ngạc nhất là người mẹ lạnh lùng bình thường – Cố Tuyết Miên – lúc này dường như cũng tan chảy phần nào.

Bà nhìn anh với ánh mắt dịu dàng nói:

“Hoá ra hôm nay là sinh nhật con à!”

Giờ anh mới hiểu ra tại sao hôm nay Đàm Như Vân lại chủ động tìm anh, còn thúc giục anh mau về nhà.

Hơn nữa mẹ anh là Cố Tuyết Miên cũng đứng ngoài cửa chờ anh về, thậm chí ở vấn đề nhạy cảm nhất là Lạp Chân, bà còn chủ động nhượng bộ.

Đây là lần đầu tiên trong lịch sử của nữ cường nhân Cố Tuyết Miên.

Hoá ra tất cả đều vì sinh nhật anh.

“Chúc mừng sinh nhật con.”

“Chúc mừng sinh nhật.”

“Chúc mừng sinh nhật… vui vẻ.”

“Chúc mừng sinh nhật… vui… vẻ.”

Cô gái trí thức xinh đẹp trước mặt vỗ tay, Đàm Như Vân nghiêng đầu đáng yêu hát bài chúc mừng sinh nhật, đẩy ra chiếc bánh kem ba tầng.

“A Tân, cậu xem cậu kìa, ngày nào cũng bận công việc, đến cả sinh nhật của mình cũng quên mất. Còn phải chúng tôi nhắc nhở.”

Bình luận

Để lại bình luận