Chương 4

“Em thấy các bạn anh sao? Họ lạ lạ.”

Linh lắc đầu:

“Em không biết anh, em cố gắng rồi mà.”

Nhưng dục vọng của Linh đang dâng trào, cô thường tự sướng một mình trong nhà tắm, rên rỉ to hơn:

“Ồ… các anh ơi…”

Cả nhà nghe thấy, khiến các chàng trai thao thức. Một đêm, sau khi làm tình với Kiệt, Linh thì thầm:

“Anh ơi, em muốn nhiều hơn… một mình anh không đủ.”

Kiệt cười:

“Mai anh bù cho em.”

Nhưng các chàng trai khác thì nằm nghĩ:

” Sao mà chịu nỗi đây ?”

—————————–

Sau tuần đầu tiên, không khí trong căn nhà trọ nhỏ bắt đầu thay đổi một cách rõ rệt. Hoàng Song Linh vẫn giữ thói quen dậy sớm như mọi ngày, khoảng năm giờ sáng cô đã dậy, mặc chiếc áo thun cũ mỏng manh không mặc bra bên trong, rồi tất bật vào bếp chuẩn bị bữa sáng. Bộ ngực lớn của cô lắc lư theo từng bước chân, núm vú hồng hào in hằn qua lớp vải mỏng khiến bất kỳ ai nhìn cũng phải nuốt nước bọt. Các chàng trai không còn háo hức lao ra như tuần trước nữa. Họ ăn nhanh chóng, mắt tránh né Linh quá lâu, vì mỗi cử động của cô đều như một lời mời gọi đầy cám dỗ.

Sáng hôm đó, Linh múc cháo hành vào tô, cúi người xuống khiến bộ ngực chạm nhẹ vào mép bàn. Minh ngồi ngay đối diện, tay cầm muỗng run run, mắt dán chặt vào tô cháo nhưng thực ra đang cố không nhìn xuống.

“Em nấu ngon lắm Linh, nhưng… em mặc kín đáo hơn chút đi được không?” Minh nói khẽ, giọng hơi ngượng.

Linh ngẩng lên, ngạc nhiên:

“Sao vậy anh Minh? Em mặc vậy thoải mái mà. Ở nhà quê em toàn mặc thế này thôi. Các anh thấy khó chịu hả?”

Minh lắc đầu vội:

“Không… không sao, anh nói đùa thôi. Ăn đi em.”

Nhưng ánh mắt anh vẫn lén lút liếc xuống, rồi quay mặt đi, siết chặt đùi dưới bàn để kiềm chế.

Buổi sáng hôm ấy, Linh quyết định giặt đồ cho cả nhà. Cô gom một đống quần áo bẩn – toàn quần lót, áo thun, quần short của sáu chàng trai – rồi mang vào nhà tắm. Tiếng nước chảy róc rách vang lên, xen lẫn tiếng hát khe khẽ của Linh:

“Em yêu anh mãi mãi… mãi mãi bên anh…”

Nhưng chỉ vài phút sau, cô lại rơi vào thói quen cũ. Tay Linh luồn vào quần short, vuốt ve vùng kín đang ẩm ướt, rên rỉ khe khẽ:

“Ồ… sướng quá… anh ơi… mạnh nữa đi…”

Tiếng rên vọng ra ngoài qua cánh cửa mỏng. Tuấn đang ngồi chơi game trong phòng khách phải dừng tay, tai đỏ bừng. Anh quay sang Huy ngồi bên cạnh:

“Mày nghe không? Con Linh lại… rên rồi kìa.”

Huy gật đầu, mặt đỏ như gấc:

“Ừ, nghe rõ mồn một. Nứng quá mày ơi. Nhưng kệ, giả vờ không nghe đi.”

Tuấn không chịu nổi, đứng dậy đi tới cửa nhà tắm, gõ nhẹ:

“Linh, em ổn không? Anh nghe tiếng lạ.”

Linh mở hé cửa, mặt đỏ bừng, tóc ướt dính vào má, nước còn đọng trên da trắng mịn:

“Dạ anh Tuấn, em ổn ạ. Em đang giặt đồ thôi. Anh cần vào hả? Em giặt xong ngay đây.”

Tuấn lắc đầu, mắt không dám nhìn thẳng vào Linh đang chỉ mặc mỗi chiếc áo thun ướt dính sát người, lộ rõ hai núm vú cứng lên vì lạnh:

Bình luận

Để lại bình luận