Chương 6

Đám con gái cười ồ lên. “Trời ơi, nó gọi ‘Cô chủ’ kìa! Nhi, mày huấn luyện nó kiểu gì vậy?” Nhi cười khanh khách, bàn chân nhỏ xinh giẫm nhẹ lên tay tôi, ép sát xuống đất. “Dễ thôi. Nó sinh ra là chó, tao chỉ dạy nó sủa đúng cách. Phải không, mày?” Nó cúi xuống, thì thầm đủ để tôi nghe, hơi thở ấm áp phả vào tai. “Hay mày thích làm chó của chị đến thế? Cái mặt đỏ bừng kìa, đồ biến thái.” Tôi cắn môi, thứ dưới quần lại nhói lên, cứng ngắc đến đau. Tôi ghét bản thân, nhưng tôi không dám cãi. “Dạ… con thích ạ.” Giọng tôi thì thào, và Nhi cười lớn, giẫm mạnh hơn một chút trước khi buông ra. “Tốt. Về lớp chép bài cho chị đi, chó ngoan.”

Tôi đứng dậy, đầu gối đau rát, nhưng một nỗi khoái cảm méo mó lan tỏa khắp cơ thể. Tôi tôn sùng nó. Không phải yêu – yêu là thứ cho con người, còn tôi… tôi chỉ là bóng dáng dưới chân đóa hoa ấy.

Cuộc sống ở trường là một vở kịch lố bịch, nơi Dũng đóng vai anh hùng thầm lặng bị đẩy xuống bùn lầy. Nhi, học hành chỉ trung bình, nhưng nó được bù đắp bằng sự kiêu ngạo và đám bạn vây quanh. Nó bắt Dũng chép bài mỗi tối, ngồi cạnh cậu ở bàn ăn – không, cậu ngồi sàn, cậu quỳ cạnh ghế nó, đọc to từng câu từ vở. “Mày đọc chậm thế? Đồ ngu!” Nhi quát, tay véo má cậu. Dũng chỉ cúi đầu: “Dạ, con xin lỗi, Cô chủ.”

Ở nhà, sự gần gũi trở nên bệnh hoạn hơn. Bà Hồng thường vắng nhà vào buổi tối, bận rộn với những buổi tiệc xã giao của giới thượng lưu. Chỉ còn hai anh em, trong căn biệt thự rộng thênh thang với hồ bơi riêng và phòng tắm suối khoáng. Nhi bắt đầu từ năm lớp năm, khi cơ thể nó manh nha nảy nở: ngực hơi nhô, mông tròn trịa hơn, và làn da trắng mịn như sứ. “Mày tắm cho chị đi,” nó ra lệnh một tối, khi bà Hồng đi vắng. Dũng đỏ mặt, nhưng cậu quen rồi. Cậu mở vòi nước ấm, pha sữa tắm hương hoa hồng – mùi yêu thích của nó – và chờ Nhi cởi đồ.

Lần đầu, cậu mười hai tuổi, Nhi chín. Nó cởi truồng trước mặt cậu mà không ngượng ngùng, cơ thể non nớt với núm vú hồng hào và khe nhỏ giữa hai chân. Dũng cúi đầu, tay run run kỳ cọ lưng nó. “Mày làm nhẹ thôi, đồ thô kệch!” Nhi cằn nhằn, nhưng rồi nó cười, quay lại nhìn cậu: “Sao mày không cởi đồ? Tắm chung cho vui.” Dũng lắc đầu, giọng lắp bắp: “Dạ… con… con là con trai ạ.” Nhi phì cười: “Con trai cái con khỉ! Mày là chó nhà chị, chó thì phải trần truồng. Cởi ra!” Và cậu cởi, xấu hổ đến mức muốn độn thổ, để lộ thân hình gầy guộc với thứ giữa hai chân đang co ro vì lạnh.

Từ đó, việc tắm chung trở thành thói quen. Họ quen thuộc cơ thể nhau như hai mảnh ghép lệch lạc của một bức tranh địa ngục. Dũng kỳ cọ từng centimet da thịt Nhi: từ mái tóc dài ướt sũng, xuống đôi vai thon, ngực nhỏ đang nở nang, bụng phẳng lì, rồi đến khe nhỏ hồng hào giữa hai đùi. Nhi ngồi trong bồn, chân dang rộng, để cậu rửa sạch sẽ. “Mày rửa kỹ bướm chị đi, đồ ngu. Đừng có đụng mạnh!” Nó ra lệnh, giọng the thé nhưng đầy thích thú. Dũng đỏ bừng mặt, ngón tay lướt nhẹ qua lớp da mịn màng, cảm nhận sự ấm áp lạ lùng. Cậu cương cứng – lần đầu tiên cậu nhận ra, vào năm mười ba tuổi – và phải dùng tay che chắn xấu hổ.

Nhi nhận ra ngay. Nó tò mò, như một đứa trẻ khám phá món đồ chơi mới. “Ơ, cái gì thế kia? Sao nó… to ra vậy?” Nó chỉ tay, đôi mắt to tròn lấp lánh sự hiếu kỳ ác độc. Dũng quay mặt đi: “Dạ… xin lỗi Cô chủ… con… con không cố ý.” Nhưng Nhi không buông tha. Nó ngồi dậy, nước bắn tung tóe, bàn tay nhỏ xinh nắm lấy thứ đang cương cứng của cậu. Da thịt cậu nóng bỏng, lông mu lởm chởm mới mọc khiến nó cười khúc khích. “Trời ơi, mày có lông rồi kìa! Giống con khỉ. Sao nó giật giật thế? Đau hả?” Giọng nó cợt nhả, ngón tay mân mê đầu khấc đỏ au, vuốt ve dọc thân dương vật dài ra theo tuổi dậy thì.

Bình luận

Để lại bình luận