Chương 5

Trường THCS Nguyễn Du, một ngôi trường công lập bình thường ở ngoại ô Sài Gòn, với sân chơi bê tông nứt nẻ và lớp học quạt trần kêu cót két, là nhà tù mới của cậu. Kỳ thi tuyển sinh cấp hai, Dũng đã đỗ điểm cao nhất vào trường chuyên Trần Đại Nghĩa – giấc mơ của bao đứa trẻ thông minh như cậu. Cậu nhớ rõ buổi chiều ấy, khi nhận giấy báo, tim cậu đập thình thịch như muốn vỡ tung. “Con… con được vào trường chuyên rồi, thưa bà.” Cậu thì thầm với bà Hồng, hy vọng le lói trong giọng nói.

Bà Hồng cười khẩy, đôi mắt sắc lẹm quét qua tờ giấy báo như nhìn một thứ rác rưởi. “Trường chuyên? Mày mơ à? Mày đi đâu? Nhi nhà tao học Nguyễn Du, mày phải theo hầu hạ nó chứ. Tao đã lo lót hết rồi, mày đừng hòng bay xa. Mày là chó săn, nhớ chưa?” Bà ta giật phắt tờ giấy, xé tan thành mảnh vụn trước mặt cậu. Dũng đứng chết trân, nắm đấm siết chặt đến trắng bệch. Cậu có thể phản kháng – cậu đủ lớn, đủ mạnh để chạy đến ủy ban phường lần nữa, như năm chín tuổi. Nhưng hình ảnh cây roi mây, vết hằn rướm máu trên chân, và đôi mắt vô cảm của Nhi ba tuổi lại ùa về. Cậu cúi đầu. “Dạ… con xin lỗi.”

Nhi, giờ đã mười một tuổi, đứng bên cạnh mẹ, thân hình mảnh mai nhưng đã manh nha đường cong thiếu nữ. Mái tóc đen dài xõa vai, khuôn mặt trái xoan với đôi môi đỏ mọng và đôi mắt to tròn lấp lánh sự kiêu ngạo. Nó không còn là đứa bé ngây thơ nữa; năm năm qua, dưới sự nuông chiều của bà Hồng, Nhi đã lột xác thành một tiểu thư ương ngạnh, thích thao túng mọi thứ xung quanh. “Tốt, mày ở lại với chị đi. Trường chuyên gì, mày chỉ xứng chép bài cho chị thôi.” Nó hất cằm, giọng the thé vang vọng qua hành lang biệt thự. Dũng nhìn nó, một nỗi dằn vặt quen thuộc trỗi dậy: vừa hận, vừa… khao khát. Khao khát được nó chú ý, dù chỉ là để sỉ nhục.

(Góc nhìn của Dũng)

Trường THCS Nguyễn Du, một ngôi trường công lập bình thường ở ngoại ô Sài Gòn, với sân chơi bê tông nứt nẻ và lớp học quạt trần kêu cót két, là nhà tù mới của tôi. Tôi ghét cái trường này. Lớp của tôi đầy những đứa trẻ trung bình, và tôi dễ dàng dẫn đầu mọi bài kiểm tra. Cô giáo khen tôi, gọi tôi là “thần đồng”, nhưng tôi chỉ cười nhạt, cúi đầu cắm cúi chép bài. Họ không biết, mỗi sáng tôi dậy từ bốn giờ, quét lá sân ba trăm mét vuông, nấu cháo yến mạch cho Nhi – Cô chủ của tôi – với những lát chuối tươi cắt lát mỏng đúng hai milimet, vì nó ghét miếng dày. Họ không biết, sau giờ học, tôi phải chạy bộ về nhà, xách cặp cho Nhi, lau giày cho nó trước khi nó bước vào lớp. Và họ chắc chắn không biết, mỗi lần Nhi cười khẩy, gọi tôi là “mày” trước mặt đám bạn, tim tôi lại co thắt theo một cách… lạ lùng.

Lạ lùng vì nó đau, nhưng đau theo kiểu khiến máu tôi dồn xuống dưới, khiến thứ giữa hai chân tôi – thứ đang thay đổi theo tuổi dậy thì – cương cứng một cách xấu hổ. Tôi mười bốn tuổi, lông mu đã mọc lởm chởm, dương vật dài ra và dày hơn, thường xuyên ưỡn lên mỗi khi tôi nhìn Nhi thay đồ. Không phải vì dục vọng – ít nhất, tôi tự nhủ thế – mà vì nó là tất cả những gì tôi có. Bà Hồng là ác quỷ, nhưng Nhi… Nhi là đóa hoa độc, đẹp đến mức tôi sẵn sàng quỳ dưới chân để hít thở. Tôi tôn sùng nó, dù nó đánh tôi, sỉ nhục tôi. Mỗi cái tát của nó là một lời nhắc nhở: Tôi tồn tại vì nó.

Hôm nay, giờ ra chơi, Nhi lại kéo tôi ra sau trường. Đám bạn con gái của nó – lũ tiểu thư lớp thường – xúm lại cười khúc khích. “Nhi ơi, sao mày có thằng anh họ làm osin vậy? Nó cao thế mà hèn thế?” Một con bé tên Lan hỏi, tay che miệng. Nhi vênh mặt, mái tóc xõa tung trong gió chiều. “Nó hả? Đồ chó nhà tao. Mày, quỳ xuống lau giày cho chị mau!” Nó hất chân, chiếc giày da trắng bóng loáng chạm vào đầu gối tôi. Tôi liếc quanh – sân trường vắng vẻ, chỉ có vài thằng con trai lớp tám đang đá bóng xa xa. Tim tôi đập thình thịch, má nóng bừng. Tôi quỳ xuống, tay run run lau bụi bẩn trên mũi giày. “Dạ… thưa Cô chủ.”

Bình luận

Để lại bình luận