Chương 5

Rồi một buổi tối thứ Sáu, 9 giờ đêm. Quán vắng hoe, chỉ còn một bàn duy nhất – bàn của Văn và hai đàn em. Nhi đang lau bàn thì Văn nắm cổ tay nàng, kéo nhẹ.

“Em, ngồi xuống uống một ly đi.”

Nhi giật mình rút tay lại: “Dạ thôi anh, em còn phải làm việc nữa, với lại chồng em không cho đâu ạ.”

Văn cười khẩy, quay phắt ra hô lớn về phía gian bếp:

“Ông chủ ơi! Cho bà chủ ngồi xuống uống chút rượu nhé? Giờ này quán cũng vắng khách rồi!”

Huy bước ra, lau tay vào tạp dề. Hắn nhìn vợ, nhìn Văn, nhìn chồng tiền tip dày cộm trên bàn. Cái lưỡi hắn như bị ai bóp chặt. Cuối cùng hắn nói, giọng nhỏ, run run:

“Dạ… cũng được. Nhi em uống với mấy anh một chút cho vui. Đừng uống nhiều quá nhé, mai còn đi dạy đó.”

Nhi nhìn chồng, mắt nàng đỏ hoe. Đó là khoảnh khắc nàng nhận ra: chồng mình đã bán nàng. Không phải bằng lời, mà bằng sự im lặng hèn mọn vì đồng tiền. Nàng muốn khóc, muốn hét, nhưng nàng chỉ cúi đầu ngồi xuống bên cạnh Văn.

Văn khoác tay lên vai nàng ngay lập tức, cười lớn:

“Ngồi đi bà chủ, hôm nay tôi có chuyện vui nên sẽ tip lớn cho bà chủ, hahaha.”

Dưới gầm bàn, bàn tay to lớn của Văn luồn vào đùi Nhi, bóp mạnh. Nàng giật nảy người, làm đổ một ít rượu ra bàn. Văn cười:

“Bà chủ cầm chai không kỹ là làm rượu ngon rơi vãi đấy, haha.”

Nàng cố đẩy tay hắn ra, nhưng Văn siết chặt hơn. Ngón tay thô ráp lướt qua khe quần lót, cọ nhẹ vào mép âm hộ. Nhi run rẩy, cắn môi, nhưng vẫn ngồi nép sát bên hắn. Vì những tờ tiền 500 nghìn được gấp tư, nhét lén vào túi tạp dề của nàng.

Huy đứng trong bếp lau dọn. Hắn nghe tiếng cười, tiếng thì thầm, tiếng tay Văn vỗ nhẹ lên đùi vợ. Hắn tự dối lòng: “Chỉ là xã giao thôi… Chỉ là xã giao…”

Cuối tuần đó, trời đổ mưa bão suốt từ chiều. Huy phải về quê lo việc gia đình ông bà, để lại Nhi một mình trông quán. Quán đóng cửa từ tối thứ Bảy. Nhi mặc chiếc áo thun mỏng cũ kỹ và quần short ngủ ngắn cũn cỡn, tóc búi lỏng, ngồi dưới ánh đèn vàng vọt soạn giáo án cho tuần sau. Tiếng mưa rơi lộp độp trên mái tôn như trống trận.

Đột nhiên có tiếng gõ cửa mạnh. Nhi giật mình: “Quán hôm nay đóng cửa anh ơi, thứ Hai tuần sau mới bán lại!”

Nhưng người ngoài vẫn đẩy cửa bước vào. Nhi ngẩng lên, tim đập thình thịch: “Ơ… anh Văn, làm em tưởng ai.”

Văn ướt sũng, mùi rượu nồng nặc, ánh mắt đỏ ngầu dục vọng. Hắn đến chỉ một mình.

“Hôm nay vẫn chưa bán lại hả bà chủ?”

“Dạ anh, chồng em có việc bận, phải nghỉ hai ngày ạ.”

Văn cười, bước sâu vào quán: “Giờ bụng tôi đang đói quá, ngoài trời thì mưa ầm ầm, lại đang thèm rượu nữa. Không hiểu sao lại nhớ cơm của bà chủ thế chứ. Bà chủ chuẩn bị tôi ít đồ ăn và rượu được không?”

Nhi bất an, hai tay siết chặt mép bàn: “Dạ bình thường chồng em nấu không à, em nấu dở lắm, nếu anh không chê…”

“Không chê, sao chê bà chủ đây được. Làm đi, tôi chờ.”

Nhi lầm lũi vào bếp. Nàng muốn đuổi hắn đi, nhưng lời đe dọa ngầm trong ánh mắt Văn khiến nàng không dám. Nàng bật bếp gas, tay run run thái thịt.

Văn âm thầm bước theo. Nhi chưa kịp quay lại đã cảm nhận được hơi nóng sau lưng. Hạ bộ Văn – cứng ngắc, nóng rực – cọ mạnh vào cặp mông tròn chỉ được che bởi lớp quần short mỏng.

Nhi khẽ hét: “Xin đừng tiến gần thêm nữa!”

Văn cười khẩy, một tay nắm tóc nàng ghì nhẹ đầu xuống, tay kia vòng ra trước, vén vạt áo thun lên, bóp mạnh bầu ngực trần không áo ngực.

“Sao vậy? Sao bà chủ không hét lên đi? Chắc bà chủ cũng biết mà nhỉ. Nếu đuổi tôi ra khỏi đây… thì bắt đầu từ tuần sau, nơi này chỉ có ruồi bay lượn thôi.”

Bình luận

Để lại bình luận