Chương 3

Và rồi tin sét đánh: tinh trùng hắn yếu, loãng, dị dạng cao. IVF hàng trăm triệu. Hai vợ chồng thắt lưng buộc bụng, chắt chiu từng đồng từ quán cơm. Mỗi tối, Nhi ngồi tính tiền, Huy ngồi bên cạnh, cả hai im lặng nhìn nhau, nỗi tuyệt vọng đè nặng.

Huy nhìn vợ cúi lau bàn, cặp mông trắng tròn rung rung. Hắn cảm thấy một luồng nóng chạy dọc sống lưng, con cặc mềm nhũn trong quần lót khẽ giật mình. Ngoài đường, ba gã công nhân đi ngang, huýt sáo dài. Một thằng hét to: “Ối giời ơi, mông bà chủ ngon quá trời! Đụ mẹ, muốn cắn một miếng!”

Những ngày đầu mở quán, chắc chắn Huy sẽ lao ra chửi.

Hôm nay, hắn chỉ nuốt nước bọt, tay siết chặt cán muôi. Một cảm giác lạ lùng, vừa đau vừa sướng, lan từ bụng dưới lên não. Hắn thích. Hắn thích nhìn vợ bị thèm khát. Thích nhìn những ánh mắt thô bỉ quét lên thân thể nàng. Thích tưởng tượng họ đang tưởng tượng đủ thứ chuyện dâm đãng với Nhi. Hắn tự hỏi mình đang nghĩ gì, nhưng không thể phủ nhận: con cặc hắn đang cứng dần.

Cửa quán bị đẩy mạnh.

Bốn gã đàn ông bước vào, sặc mùi mồ hôi, khói thuốc và dầu máy. Đi đầu là Văn – gã Trung Quốc cao to, vai rộng, bụng săn chắc lộ ra dưới áo sơ mi phanh hai nút. Cổ tay dày, ngón tay thô, trên ngực trái là hình xăm rồng đen ngoằn ngoèo. Da ngăm, mắt hẹp, ánh nhìn sắc như dao. Hắn khoảng bốn mươi tuổi, giọng nói trầm, mang nặng giọng Bắc Kinh nhưng tiếng Việt lưu loát, thô tục.

Văn khựng lại ngay cửa.

Đập vào mắt hắn là cặp mông trắng nõn đang chổng cao của Nhi. Quần thun mỏng dính mồ hôi, lộ rõ cả đường lằn giữa hai má thịt. Hắn liếm môi, nuốt nước bọt cái ực. Đàn em phía sau cười khẩy.

“Đụ mẹ, quán này ngon thật anh Văn ơi.”

Văn không đáp, chỉ cười nửa miệng, ánh mắt dán chặt vào Nhi như muốn lột sạch quần áo nàng ngay tại chỗ.

Hắn kéo ghế, ngồi phịch xuống bàn gần nhất, gõ mạnh tay xuống mặt bàn gỗ.

“Bà chủ! Quán còn bán cơm không, hay vắng hoe thế này?”

Nhi giật mình quay lại. Nàng vội vuốt lọn tóc mai bết mồ hôi, nở nụ cười thương mại quen thuộc – nụ cười của cô giáo Ngữ Văn trước lớp.

“Dạ còn anh, giấc này lỡ cỡ nên hơi vắng. Mấy anh ngồi đi ạ, em lấy menu ngay.”

Nàng bước đến, khom người đặt menu xuống bàn. Cổ áo phông rộng hở, hai bầu ngực trắng muốt lấp ló, khe ngực sâu hun hút vì mồ hôi. Văn nhìn chằm chằm, không che giấu. Hắn liếc xuống, thấy rõ cả hai núm vú cứng lại vì lạnh điều hòa yếu ớt.

“Rượu có không?”

“Dạ quán em không bán đồ có cồn ạ. Chỉ cơm nhà thôi.”

Văn cười khẩy, giọng lớn, đầy khinh miệt:

“Biết kinh doanh không? Mấy quán ven đường như này phải biết dùng lồn… à nhầm, dùng cồn để giữ khách chứ? Không rượu thì lấy gì nhậu?”

Nhi đỏ bừng mặt. Lời nói thô tục như tát thẳng vào mặt nàng. Nàng cắn môi, cố giữ giọng lịch sự:

“Dạ… quán em chưa có giấy phép bán rượu, anh thông cảm.”

Văn đứng phắt dậy, hất hàm với đàn em:

“Thế thì đi quán khác. Đụ, phí thời gian.”

Huy ở trong bếp nghe rõ từng chữ. Tim hắn đập thình thịch. Lời “lồn” của Văn như dao cứa vào tai. Hắn tức đến run người. Nhưng ngay lập tức, hình ảnh tiền IVF, tiền thuê mặt bằng, tiền điện nước… ùa về. Nhóm công nhân này ăn khỏe, uống khỏe, mỗi bữa năm sáu người, chi cả triệu. Mất họ là mất nguồn sống.

Huy vội cởi tạp dề, chạy ra, khúm núm:

“Đợi đã mấy anh! Đợi chút!”

Hắn quay sang vợ, giọng nhỏ nhưng rõ ràng, mang chút cầu xin:

“Nhi, vào dọn cơm và mấy món ngon cho các anh dùng đi. Anh chạy đi mua rượu ngay đây.”

Nhi ngẩng lên nhìn chồng. Đôi mắt nàng thoáng thất vọng, thoáng đau. Nàng muốn nói gì đó, muốn chồng bảo vệ mình, nhưng rồi nàng cũng hiểu chuyện cúi đầu, lẳng lặng bước vào bếp.

Bình luận

Để lại bình luận