Chương 2

Khu vực ngoại ô nơi vợ chồng Nhi sinh sống ngày một thay da đổi thịt. Các công trình xây dựng nhà xưởng, chung cư mọc lên như nấm sau mưa. Lượng công nhân đổ về đông nghìn nghịt. Quán cơm của Huy nhờ thế mà phất lên, khách ra vào nườm nượp từ trưa đến tối. Và tất nhiên, lẫn trong cái đám đông ồn ào, thô lỗ, sặc mùi mồ hôi và khói thuốc ấy, nhan sắc rực rỡ của cô giáo Nhi – bà chủ quán cơm – trở thành một thứ mồi ngon hấp dẫn ánh mắt của vô số những gã đàn ông thèm khát.

Chỉ là, Huy không hề biết rằng, chính cái quán cơm nhộn nhịp này sẽ là nơi chôn vùi sự thanh cao của vợ hắn, và cũng là nơi mở ra bản ngã đen tối, bệnh hoạn nhất chôn giấu sâu trong con người hắn…

Hai giờ chiều, nắng Nha Trang như đổ dầu vào lửa. Mái tôn quán cơm bình dân ven quốc lộ nóng ran, tiếng tách tách liên hồi khi những giọt mồ hôi rơi xuống mặt bàn gỗ cũ kỹ. Không khí đặc quánh mùi dầu mỡ chiên đi chiên lại, mùi mắm ruốc, mùi thịt xào hành tỏi và bụi đất đỏ từ những chuyến xe tải công trình chạy ầm ầm ngoài đường. Quạt đứng quay ì ạch, cánh quạt đen kịt bụi, thổi ra thứ gió nóng hầm hập khiến ai cũng phải thở hổn hển. Quán nhỏ, chỉ năm bàn, gian bếp mở thông ra khu vực ăn, khói bếp bay lững lờ, bám vào tường, vào quần áo, vào cả da thịt.

Nhi đang quỳ gối lau sàn gần cửa ra vào.

Chiếc quần thun mỏng màu xám ôm sát vòng ba tròn lẳn, căng mọng đến mức đường may hai bên hông gần như muốn bung ra. Mỗi lần nàng khom lưng đưa tay lau, cặp mông cong vút lại chổng cao, hai má thịt trắng nõn rung nhẹ theo nhịp tay. Quần ướt đẫm mồ hôi, dính sát vào da, lộ rõ cả đường lằn giữa hai má mông và cả hình dáng chiếc quần lót ren mỏng bên trong. Áo phông cổ rộng, màu trắng đã ngả xám vì mồ hôi, dính bết vào lưng và bầu ngực đầy đặn. Hai núm vú hồng hào nổi rõ dưới lớp vải mỏng, quầng thâm sẫm vì chưa từng cho con bú. Mồ hôi lăn dài từ cổ xuống khe ngực sâu hun hút, tạo thành một vệt bóng loáng trên làn da trắng ngần – làn da của một cô giáo Ngữ Văn thường được đám học sinh gọi là “đóa hoa tri thức” của trường.

Nàng hai mươi bảy tuổi, cao một mét sáu mươi, thân hình đã nảy nở đúng điệu đàn bà. Bầu ngực D-cup căng tràn, vòng eo thon nhỏ, hông rộng vừa đủ để bất kỳ người đàn ông nào cũng phải nuốt nước bọt khi nhìn từ phía sau. Khuôn mặt thanh tú, đôi mắt dài mi cong, môi đỏ tự nhiên. Tóc búi cao lộ ra gáy trắng muốt, vài sợi ướt bết vào da. Chiếc tạp dề xanh lấm lem dầu mỡ buộc lỏng trước bụng, càng làm nổi bật sự tương phản: một người phụ nữ thanh lịch, thơm tho, giờ đang quỳ gối lau sàn trong cái quán xô bồ, nóng bức này.

Huy đứng trong bếp, tay cầm muôi xào rau, mắt không rời vợ.

Hắn ba mươi lăm tuổi, thân hình gầy guộc vì làm việc quần quật, khuôn mặt bình thường, tóc đã điểm bạc sớm. Năm năm hôn nhân, từ Sài Gòn về đây, hắn vẫn không nguôi nỗi day dứt. Hồi mới cưới, Nhi 22, hắn 30, nàng đẹp đến mức bạn bè trêu “cô giáo lấy thằng tài xế xe ôm”. Những đêm đầu trong phòng trọ chật hẹp, nóng nực, hắn đè nàng trên chiếc giường tầng, yêu cuồng nhiệt đến mức mồ hôi nhỏ giọt xuống ngực nàng. Nhi lúc ấy còn ngượng ngùng, hai tay che mặt, nhưng thân thể lại phản bội, ướt át và siết chặt lấy hắn. Những tiếng rên khẽ, những cú nhấp mạnh, tiếng da thịt va chạm… tất cả đều là kỷ niệm ngọt ngào nhất của hắn.

Nhưng áp lực tiền bạc đã giết chết tất cả, làm tình dục nguội lạnh dần. Từ một tuần ba lần thành một tháng một lần, rồi có khi ba tháng không đụng chạm. Những lần cuối cùng chỉ là chiếu lệ: Nhi nằm im, mắt nhìn trần nhà, Huy ráng sức vài phút rồi xuất. Không khoái cảm, không tiếng rên, chỉ là nghĩa vụ.

Bình luận

Để lại bình luận