Chương 10

Đức rời đi trong đêm mưa, lòng đầy day dứt. Anh ta sẽ không ngủ được đêm nay, hình ảnh tôi sẽ ám ảnh anh ta. Còn tôi, tôi nằm đó, cảm nhận dư vị chiến thắng lan tỏa khắp cơ thể. Đức chỉ là con mồi, và Mai sẽ sớm biết rằng tình yêu “hoàn hảo” của cô ta chỉ là ảo tưởng.

Sáng hôm sau, Đức thức dậy với nỗi tội lỗi nặng trĩu. Anh ta nhìn tin nhắn của Mai, thấy nút “Thích” lạ lùng, nhưng không nghĩ ngợi nhiều. Anh ta nhắn lại: “Ừ, anh qua đón em.” Nhưng trong đầu, hình ảnh Yến Nhi vẫn lởn vởn – sự mềm mại, dâm đãng mà Mai chưa bao giờ mang lại. Anh ta biết mình đã thay đổi, và nỗi day dứt sẽ theo anh ta mãi.

Tôi thức dậy, trang điểm nhẹ nhàng, sẵn sàng cho ngày mới. Mai sẽ sớm cảm nhận được sự thay đổi ở Đức, và khi đó, tôi sẽ cười thầm. Con nhện đã giăng tơ, và con mồi đã tự bước vào.

Tối muộn ở Sài Gòn, không khí trong căn biệt thự rộng lớn tại quận 7 ngập tràn mùi hoa hồng trắng và hương nhang từ bàn thờ gia tiên. Đám cưới của mẹ Yến Nhi và ông Thành đã được chuẩn bị chu đáo: những bó hoa tươi được xếp gọn gàng chờ ngày mai rước dâu, và phòng tân hôn ở tầng hai được trang hoàng lộng lẫy – ga giường đỏ thắm rải đầy cánh hoa hồng, chiếc gương lớn phản chiếu ánh đèn chùm pha lê lung linh. Đây là ngôi nhà mới mà ông Thành mua để làm tổ ấm cho cuộc hôn nhân thứ hai của mình, sau khi vợ cũ qua đời vài năm trước. Mẹ Nhi, một phụ nữ trung niên dịu dàng, đã phải về nhà ngoại dưới quê để chuẩn bị cho nghi thức sáng mai, theo phong tục. Trong căn nhà rộng mênh mông giờ chỉ còn lại hai người: ông Thành, 48 tuổi, doanh nhân thành đạt với thân hình cao lớn, mái tóc muối tiêu phong độ, và Yến Nhi, cô con gái riêng 20 tuổi của vợ sắp cưới.

Ông Thành ngồi ở sofa phòng khách, tay cầm ly rượu vang đỏ, cố gắng thư giãn sau ngày dài tất bật. Ông là người đàn ông chín chắn, từng trải, luôn giữ hình ảnh đạo mạo trước mặt mọi người – một trụ cột gia đình, một doanh nhân liêm chính. Nhưng đêm nay, ánh mắt ông không khỏi lén lút liếc nhìn Yến Nhi đang đi dạo quanh phòng, tay vuốt ve những dải lụa trang trí. Nàng mặc bộ đồ ở nhà mỏng manh – chiếc áo hai dây ôm sát vòng một đầy đặn và chiếc quần short ngắn cũn cỡn lộ ra đôi chân thon dài trắng muốt. Ông Thành nuốt nước bọt, cố gắng dời mắt đi chỗ khác, nhưng hình ảnh ấy cứ ám ảnh ông. Từ khi Nhi dọn về sống chung để chuẩn bị đám cưới, ông đã nhận ra những ánh nhìn của mình ngày càng không kiểm soát.

Tôi quan sát ông Thành từ xa, mỉm cười thầm trong lòng. Ông ta là con mồi hoàn hảo – một người đàn ông trưởng thành, sắp bước vào cuộc hôn nhân thiêng liêng, nhưng vẫn chỉ là đàn ông. Tôi biết ông ta đã liếc trộm tôi bao lần, ánh mắt ấy đầy dục vọng bị kìm nén. Đêm nay, mẹ vắng nhà là cơ hội trời cho. Tôi không có ý giẫm đạp lên hạnh phúc của mẹ mình, nhưng lại muốn chứng minh rằng dù ông ta có đạo mạo đến đâu, cũng sẽ quỳ rạp dưới váy tôi. Khoái cảm không nằm ở thể xác; tôi muốn biến ông ta thành kẻ phản bội ngay trước ngưỡng cửa hôn nhân.

Bình luận

Để lại bình luận