Chương 7

Tôi đi dọc hành lang vắng vẻ, cảm nhận dư vị chiến thắng. Ông ta đã tự tay phá vỡ hết thảy: danh dự, gia đình, nguyên tắc. Và tôi chưa hề phải cởi đồ mời gọi – ông ta tự làm hết. Đó mới là khoái cảm thực sự.

Giáo sư Hoàng ngồi đó, một mình trong phòng, tay run run nhặt nhạnh đống giấy tờ rơi vãi. Ông nhìn ra cửa sổ, mưa vẫn rơi, và ông biết, cuộc đời mình đã thay đổi mãi mãi. Ông đã gục ngã trước một cô gái đáng tuổi con, và nỗi day dứt sẽ theo ông đến hết đời.

Tôi về đến ký túc xá, tắm rửa sạch sẽ, nằm trên giường nghĩ về ông ta. Ông tốt thật, nghiêm khắc thật, nhưng vẫn chỉ là đàn ông. Và đàn ông thì dễ thao túng. Tôi mỉm cười, ngủ thiếp đi với giấc mơ về những con mồi tiếp theo.

Nửa đêm ở Sài Gòn, những con phố quanh khu ký túc xá sinh viên vẫn còn le lói ánh đèn neon từ các quán ăn khuya. Phòng trọ của Yến Nhi nằm ở tầng hai một con hẻm nhỏ gần trường đại học, nơi tiếng xe máy văng vẳng xa xa hòa quyện với tiếng mưa phùn rơi lộp độp trên mái tôn. Căn phòng được sắp xếp có chủ ý: ánh đèn vàng nhạt từ chiếc đèn ngủ hình trái tim chiếu lờ mờ lên bức tường trắng, mùi tinh dầu hoa nhài thoang thoảng lan tỏa từ chiếc máy khuếch tán nhỏ xíu trên bàn học. Vài chai bia rỗng lăn lóc dưới sàn, chiếc chăn lụa mỏng xô lệch trên giường đơn, và loa Bluetooth phát nhẹ nhàng bản nhạc lo-fi buồn bã, những giai điệu chậm rãi như lời thì thầm của nỗi cô đơn. Mọi thứ đều được Nhi chuẩn bị kỹ lưỡng – một không gian đầy cám dỗ, nơi đàn ông dễ dàng đánh mất lý trí dưới vỏ bọc của sự an ủi.

Tôi ngồi bó gối ở góc giường, mặt ửng đỏ sau vài ngụm bia giả vờ, mắt ngân ngấn nước. Tôi cầm điện thoại, bấm số của Đức – chàng trai ngoan ngoãn, 22 tuổi, sinh viên năm cuối khoa Công nghệ Thông tin, và đặc biệt là bạn trai của Mai, cô lớp trưởng kiêu ngạo mà tôi ghét cay ghét đắng. Mai luôn tự hào về tình yêu “hoàn hảo” của mình, khoe khoang khắp nơi rằng Đức là chàng trai chung thủy nhất trường, luôn chiều chuộng cô ta như một nữ hoàng. Tôi ghét cái vẻ đạo mạo ấy, ghét cách Mai nhìn tôi như một con hồ ly tinh chỉ biết dùng nhan sắc. Đêm nay, tôi sẽ cướp đoạt thứ quý giá nhất của cô ta: lòng chung thủy của Đức. Không phải vì tôi ham muốn anh ta – Đức chỉ là một cậu bé ngoan, thân hình mảnh khảnh, khuôn mặt hiền lành, không có gì đặc biệt về thể xác. Nhưng cảm giác đắc thắng khi nhìn Mai sụp đổ mới là thứ khiến tôi run rẩy vì phấn khích.

Giọng tôi qua điện thoại nghe lè nhè, nức nở: “Đức ơi… em… em cãi nhau với Tuấn rồi… anh ấy bỏ em một mình… xe em hỏng giữa đường… em sợ lắm… anh qua đón em được không?” Tôi biết Đức sẽ đến – anh ta là kiểu đàn ông tốt bụng, luôn sẵn sàng giúp đỡ bạn bè, đặc biệt là con gái yếu đuối. Và đúng như dự đoán, nửa giờ sau, tiếng gõ cửa vang lên. Đức bước vào, áo khoác jean ướt mưa, khuôn mặt lo lắng. “Nhi, em sao vậy? Sao khóc thế? Tuấn nó làm gì em à?” Anh ta ngồi xuống cạnh giường, lúng túng vỗ vai tôi.

Bình luận

Để lại bình luận