Chương 5

Tôi tiến lại gần hơn, đứng dậy khỏi ghế, bước vòng qua bên bàn ông, giả vờ lau nước mắt. “Thầy ơi, em xin thầy… chỉ lần này thôi. Em hứa sẽ học chăm chỉ hơn. Gia đình em trông chờ vào em lắm… nếu mất học bổng, em phải bỏ học mất.” Tôi “vô tình” vấp chân vào cạnh bàn, ngã nhẹ về phía ông, tay chống lên đùi ông ta. Làn da tôi chạm vào vải quần tây của ông, ấm áp và mềm mại. Tôi ngước lên nhìn ông, đôi mắt ướt át long lanh dưới ánh đèn: “Thầy cứu em với… em sẵn sàng làm bất cứ chuyện gì để bù đắp. Thầy bắt em làm gì cũng được, thầy ơi…”

Trong đầu tôi, mọi thứ đang diễn ra đúng kế hoạch. Tôi cảm nhận được nhịp tim ông ta đập nhanh hơn dưới lớp vải. Ông ta là con mồi hoàn hảo – nghiêm khắc bề ngoài, nhưng bên trong là một người đàn ông đã lâu không được chạm vào sự tươi trẻ. Tôi không cần cởi đồ mời gọi; tôi chỉ cần làm ông ta tự tay phá vỡ bức tường của chính mình.

Giáo sư Hoàng giật mình, đứng bật dậy, đẩy nhẹ tôi ra. “Em… em nói gì vậy? Đây là phòng làm việc, em là sinh viên của thầy! Thầy không thể làm thế được. Em về đi, đừng làm thầy khó xử.” Giọng ông run run, không còn cứng rắn như ban đầu. Ông quay mặt đi, cố tránh nhìn vào rãnh ngực lấp ló sau lớp áo sơ mi ướt của tôi. Nhưng tôi biết, ánh mắt ông đã liếc trộm vài lần. Mùi nước hoa của tôi lan tỏa trong không gian kín, tấn công khứu giác ông. Ông siết chặt tay vào thành bàn, lý trí đang giằng xé: Một bên là đạo đức mấy chục năm, bên kia là dục vọng bị kìm nén bởi cuộc sống hôn nhân nhạt nhẽo và áp lực công việc.

Tôi không lui bước. Tôi tiến sát hơn, tay nhẹ nhàng chạm vào cánh tay ông, giọng thì thầm: “Thầy… thầy đừng đuổi em. Em biết thầy là người tốt, thầy hay giúp sinh viên mà. Chỉ lần này thôi… em sẽ không nói với ai đâu. Thầy xem em như con gái thầy đi, nhưng con gái thầy cần thầy cứu…” Tôi rướn người lên, áp sát cơ thể mình vào ông, để ông cảm nhận sự mềm mại của vòng một qua lớp vải mỏng. Đôi môi tôi chạm nhẹ vào tai ông: “Em hứa sẽ ngoan… thầy muốn em làm gì để chứng minh?”

Giáo sư Hoàng thở dốc, khuôn mặt đỏ bừng. Ông cố đẩy tôi ra lần nữa, nhưng tay ông run rẩy, không còn sức lực. “Không… thầy không thể… thầy có gia đình, có danh dự… em về đi!” Nhưng ánh mắt ông đã dán chặt vào môi tôi, vào đường cong cơ thể tôi. Tôi cảm nhận được sự lung lay – ông ta đang đấu tranh nội tâm dữ dội. Ông là người tốt, chưa từng nghĩ đến việc lợi dụng sinh viên, nhưng thủ đoạn của tôi quá tinh vi: sự kết hợp giữa nước mắt, hoàn cảnh đáng thương, và sự khiêu khích ngầm.

Và rồi, khoảnh khắc quyết định đến. Tôi chủ động áp môi mình vào môi ông, một nụ hôn nhẹ nhàng, vụng về như cô gái lần đầu, nhưng đầy kinh nghiệm để khơi gợi. Giáo sư Hoàng cứng đờ người một giây, rồi đột ngột, ông ôm siết lấy tôi, đáp lại nụ hôn một cách cuồng nhiệt. Lý trí đã sụp đổ. Ông tháo phăng cặp kính vứt xuống bàn, tay run run cởi nút áo sơ mi của tôi. “Em… em làm thầy điên rồi… thầy không thể dừng lại…” Ông thì thầm, giọng nghẹn ngào đầy hối hận nhưng không thể kháng cự.

Bình luận

Để lại bình luận