Chương 4

Buổi học kết thúc, đám sinh viên ùa ra. Tôi nán lại, cầm tờ bài luận bị chấm điểm F trong tay, mắt ngân ngấn nước. “Thưa thầy, em có thể gặp thầy một chút được không ạ?” Giọng tôi run run, yếu đuối. Ông ta hơi do dự, nhưng gật đầu. “Vào phòng làm việc của tôi lúc 5 giờ.”

Chiều muộn ở Sài Gòn, trời bất chợt đổ mưa lâm râm, những hạt nước li ti rơi lộp độp trên mái tôn của tòa nhà giảng đường. Không khí ẩm ướt, se lạnh len lỏi qua các khe cửa sổ, khiến khuôn viên trường vắng tanh, chỉ còn lác đác vài sinh viên vội vã che ô chạy về ký túc xá. Phòng làm việc riêng của Giáo sư Hoàng nằm ở tầng ba, cuối hành lang tối om, cách biệt hẳn với sự ồn ào của thế giới bên ngoài. Căn phòng rộng chừng hai mươi mét vuông, tường sách cao ngất ngưởng chất đầy những cuốn triết học cổ điển, mùi giấy cũ hòa quyện với mùi cà phê đen đắng ngắt từ chiếc cốc sứ trên bàn. Chiếc bàn gỗ sồi bóng loáng, vững chãi như chính con người chủ nhân nó, được kê sát cửa sổ nhìn ra vườn cây um tùm. Ánh đèn vàng ấm áp từ chiếc đèn bàn chiếu sáng, tạo nên không gian tĩnh lặng, tôn nghiêm. Giáo sư Hoàng, 45 tuổi, đang ngồi đó, nhíu mày sau cặp kính cận dày cộm, tay cầm bút đỏ chấm nốt những bài thi giữa kỳ. Ông là biểu tượng của sự thanh liêm: nghiêm khắc với sinh viên, trung thành với vợ con, và chưa từng dính líu đến bất kỳ scandal nào trong suốt hai mươi năm giảng dạy.

Tôi đứng trước cửa phòng, hít một hơi sâu để bình tĩnh. Mưa ngoài trời là may mắn bất ngờ – nó sẽ giúp tôi trông mỏng manh hơn, dễ khơi gợi lòng trắc ẩn hơn. Tôi đã chọn chiếc áo sơ mi trắng mỏng tang, cài nút hờ hững vừa đủ để lộ ra đường viền ren của chiếc áo lót bên trong, kết hợp với chân váy xám ngắn trên đầu gối. Tôi xịt một ít nước mưa lên vai áo, tạo cảm giác ướt át, run rẩy vì lạnh. Mùi nước hoa tôi dùng thoang thoảng, không quá nồng, nhưng đủ để đánh thức bản năng tiềm ẩn. Tôi gõ cửa nhẹ nhàng, giọng run run: “Thưa thầy, em là Yến Nhi, sinh viên lớp Triết học. Em có thể gặp thầy một chút được không ạ?”

Giáo sư Hoàng ngẩng đầu lên, ánh mắt nghiêm nghị quét qua tôi một giây, rồi gật đầu. “Vào đi, em. Nhưng nhanh lên, thầy sắp về.” Ông chỉ vào chiếc ghế đối diện bàn làm việc, giọng đều đều, không chút cảm xúc. Tôi bước vào, đóng cửa lại, cảm nhận không khí ngột ngạt bao trùm. Đây là lãnh địa của ông ta – nơi lý trí và đạo đức ngự trị. Nhưng hôm nay, tôi sẽ biến nó thành chiến trường của dục vọng.

Tôi ngồi xuống, hai tay siết chặt tờ bài thi giữa kỳ bị điểm F, mắt bắt đầu ngân ngấn nước. “Thưa thầy… em… em không biết phải làm sao nữa. Bài thi này… em bị F rồi. Nếu rớt môn này, em sẽ mất học bổng, gia đình em ở quê nghèo lắm, ba mẹ em sẽ thất vọng lắm thầy ơi…” Giọng tôi vỡ òa, nước mắt lăn dài trên má, không phải giả vờ hoàn toàn – tôi biết cách khóc thật sự để tăng tính thuyết phục. Tôi cúi đầu, vai run run, để mái tóc xõa che một bên mặt, trông như một cô gái yếu đuối đang tuyệt vọng.

Giáo sư Hoàng thở dài, đặt bút xuống, khuôn mặt ông lộ vẻ khó xử. Ông là người tốt, thực sự tốt – ông từng giúp đỡ bao sinh viên khó khăn bằng lời khuyên chân thành, chứ không phải bằng cách gian lận. “Em Nhi, thầy hiểu hoàn cảnh của em. Nhưng quy định là quy định. Bài thi của em thiếu chiều sâu phân tích, không đạt yêu cầu. Em nên học lại, cố gắng hơn ở kỳ sau. Thầy có thể hướng dẫn em thêm nếu cần.” Giọng ông cứng rắn, nhưng ánh mắt đã bắt đầu mềm mại hơn khi nhìn vào đôi mắt đỏ hoe của tôi.

Bình luận

Để lại bình luận