Chương 3

Tôi quay lại nhìn Tuấn đang ngủ say, miệng há ra ngáy khò khò. Đáng thương thật. Hắn không biết rằng tôi đã lên kế hoạch cho mục tiêu tiếp theo. Sáng nay, trong tiết học Triết học, Giáo sư Hoàng – 45 tuổi, nghiêm khắc, thanh liêm, và chưa từng nương tay với bất kỳ sinh viên nữ nào cố tình lả lơi xin điểm – đã thu bài tiểu luận. Ông ta là mẫu mực điển hình: gia đình hạnh phúc, sự nghiệp vững vàng, và tiếng tăm về đạo đức. Ngày mai, tôi sẽ khoác lên mình bộ dạng cô sinh viên ngoan ngoãn, yếu đuối, mắt ngân ngấn nước gõ cửa phòng làm việc riêng của ông ta. Tôi sẽ dùng nhan sắc, nước mắt, và những đụng chạm “vô tình” để kích thích phần con trong ông ta. Trò chơi đi săn chính thức bắt đầu.

Tôi tắt đèn, nằm lại bên Tuấn, giả vờ ôm hắn ngủ. Nhưng trong đầu, tôi đang hình dung cảnh Giáo sư Hoàng quỳ dưới chân mình, cầu xin được chạm vào cơ thể tôi. Cảm giác đó khiến tôi ướt át trở lại, nhưng tôi kìm nén. Tiết kiệm cho con mồi thực sự.

Tuấn trở mình trong giấc ngủ, tay vô thức ôm chặt lấy Nhi hơn. Cậu ta mơ màng mỉm cười, nghĩ rằng mình đang sở hữu cô gái hoàn hảo nhất trường. Nhưng cậu ta không biết, đằng sau vẻ ngoài thiên thần ấy là một con thú săn mồi đang thức tỉnh. Sài Gòn về đêm, tiếng xe cộ vẫn rầm rĩ ngoài kia, nhưng trong phòng trọ chật hẹp này, một cơn bão đang hình thành – cơn bão của dục vọng và thao túng.

Sáng hôm sau, Nhi thức dậy sớm, trang điểm nhẹ nhàng, mặc chiếc áo sơ mi trắng bó sát và chân váy ngắn vừa phải, đủ để lộ ra đôi chân thon dài mà không quá lộ liễu. Nàng hôn nhẹ lên má Tuấn, thì thầm: “Em đi học đây anh. Yêu anh.” Tuấn lơ mơ gật đầu, vẫn còn mệt mỏi sau đêm qua. Nàng bước ra khỏi phòng, hít một hơi sâu không khí Sài Gòn buổi sáng, đầy bụi bặm và năng lượng. Trường đại học cách đó không xa, giảng đường Triết học đang chờ đợi. Nhưng hôm nay, không phải là học hành; hôm nay là ngày săn bắt.

Tôi đi dọc hành lang ký túc xá, nghe tiếng xì xào từ đám sinh viên nam: “Yến Nhi đẹp thật, may mắn cho thằng Tuấn.” Chúng không biết, chúng chỉ là những con cừu non chờ ngày bị xẻ thịt. Tôi mỉm cười, bước chân nhẹ nhàng hơn. Giáo sư Hoàng, ông sẽ là con mồi đầu tiên trong chuỗi trò chơi này. Tôi sẽ khiến ông vứt bỏ hết thảy: danh dự, gia đình, đạo đức. Và khi ông nằm dưới thân tôi, cầu xin thêm nữa, tôi sẽ cười đắc thắng. Đó mới là khoái cảm thực sự.

Nhưng tạm thời, tôi vẫn là cô bạn gái ngoan hiền của Tuấn. Vỏ bọc hoàn hảo cho một kẻ săn mồi.

Tôi nhớ lại lần đầu tiên nhận ra sở thích vặn vẹo này. Đó là hồi cấp ba, khi tôi quyến rũ thầy giáo chủ nhiệm – một người đàn ông trung niên nghiêm khắc, đã có vợ con. Ông ta chống cự, dằn vặt, nhưng cuối cùng vẫn lao vào tôi trong nhà vệ sinh trường học. Cảm giác nhìn ông ta khóc lóc hối hận sau đó khiến tôi nghiện. Từ đó, tôi không dừng lại. Tuấn chỉ là một phần nhỏ trong trò chơi lớn hơn.

Tôi đến giảng đường, ngồi vào chỗ quen thuộc. Giáo sư Hoàng bước vào, khuôn mặt nghiêm nghị, kính cận dày cộm. Ông ta bắt đầu bài giảng về đạo đức học. Tôi lắng nghe, nhưng mắt tôi lướt qua thân hình ông ta: cao ráo, hơi gầy, nhưng có vẻ mạnh mẽ ẩn sau lớp áo sơ mi phẳng phiu. Ông ta sẽ sụp đổ, tôi chắc chắn. Và khi đó, tôi sẽ tận hưởng từng giây phút.

Bình luận

Để lại bình luận