Chương 9

“Ưm… thơm quá… em như một con đĩcao cấp vậy Hà Linh à…” Tuấn Sang rên rỉ, lưỡi anh bắt đầu thè ra, liếm láp qua lớp lưới mỏng tang.

Anh liếm dọc theo khe ngực, rồi di chuyển sang một bên vú. Cái đầu vú to và thâm của Hà Linh đang cương cứng, chọc hẳn ra ngoài mắt lưới. Tuấn Sang há miệng, ngậm trọn lấy nó cùng với lớp vải lưới.

“Chùn chụt… chùn chụt…”

“A aa a… ư ư… sướng… anh cắn nhẹ thôi… ưm…” Hà Linh ngửa cổ ra sau, rên lên sung sướng. Cảm giác lưỡi ướt át và răng của Tuấn Sang cọ xát vào đầu ti nhạy cảm thông qua lớp lưới thô ráp tạo nên một sự kích thích gai người. Nó vừa đau, vừa ngứa, vừa sướng đến phát điên.

Tuấn Sang càng liếm càng hăng. Anh dùng lưỡi day day cái núm vú, rồi mút mạnh như một đứa trẻ khát sữa. Nước bọt của anh thấm đẫm lớp lưới đỏ, làm nó dính chặt vào da thịt Hà Linh, trở nên trong suốt hơn bao giờ hết.

Hà Linh không chịu ngồi yên. Cô bắt đầu lắc lư cái hông phốp pháp của mình trên đùi Tuấn Sang. Cái lồn ướt sũng của cô, chỉ được che chắn bởi lớp lưới mỏng dính ở đáy quần, cọ xát điên cuồng vào con cặc đang cương cứng trong quần của Tuấn Sang.

“Anh cảm thấy không? Nó đang chảy nước vì anh đấy…” Hà Linh thì thầm vào tai Tuấn Sang, hơi thở gấp gáp. Cô cầm tay Tuấn Sang, đặt lên giữa háng mình. “Sờ đi anh… xem em ướt đến mức nào rồi.”

Tuấn Sang luồn tay xuống, chạm vào vùng tam giác đen ướt nhẹp. Lớp lưới ở đũng quần đã ướt đẫm dâm thủy, trơn tuột. Anh ấn ngón tay vào khe lồn, day mạnh hột le của cô qua lớp vải.

“Aaaa… ư ư… đúng rồi… chỗ đó… day mạnh vào anh Tuấn Sang… ôi Chúa ơi…” Hà Linh rú lên, móng tay cô cào cấu vào vai áo sơ mi của Tuấn Sang.

Căn phòng khách lúc này là một bức tranh đối lập đầy mê hoặc và báng bổ.

Trên nền nhạc Silent Night thánh thót, du dương vang lên từ loa:

“Silent night, holy night… All is calm, all is bright…”

Thì ở dưới sàn nhà, tiếng “bạch bạch”, “chùn chụt” vang lên không ngớt. Bích Đào đang gồng mình nuốt trọn con cặc khổng lồ của Khánh Hùng. Đầu cô gật lên gật xuống liên tục, mái tóc rối tung, đôi tai thỏ lắc lư theo nhịp bú mút điên cuồng. Khánh Hùng ngồi ngả đầu ra sau, tay nắm chặt lấy hai cái tai thỏ, miệng rên rỉ những từ ngữ tục tĩu:

“Đúng rồi… bú sâu vào… con thỏ ngoan… cái miệng em ấm quá… mút chặt lấy đầu khấc của anh đi… ư ư… sướng quá…”

Còn trên ghế sofa, Tuấn Sang đang vùi mặt vào bộ ngực đồ sộ của Hà Linh, tay móc máy điên cuồng vào cái lồn ướt át của cô. Hà Linh rên rỉ, uốn éo như một con rắn, tiếng rên của cô cao vút, hòa lẫn với tiếng thánh ca tạo thành một bản giao hưởng của dục vọng trần tục.

“Ư ư ư… anh Tuấn Sang… tay anh khéo quá… em ra mất… em sắp ra mất… a aa a…”

Tuấn Sang ngẩng đầu lên, khuôn mặt dính đầy nước bọt và mùi sữa tắm của Hà Linh. Anh nhìn sang phía Khánh Hùng và vợ mình. Anh thấy Bích Đào đang trợn ngược mắt lên vì nghẹn con cặc của bạn mình, nước dãi chảy ròng ròng từ mép cô xuống thảm. Hình ảnh vợ mình đang phục vụ người đàn ông khác một cách đê hèn như vậy khiến máu trong người anh sôi lên sùng sục.

“khánh Hùng! Cậu thấy vợ tớ thế nào?” Tuấn Sang hỏi lớn, giọng khản đặc vì nứng.

Khánh Hùng mở mắt ra, nhìn xuống Bích Đào đang đỏ gay mặt mũi vì ngậm sâu. Cậu ta cười khoái trá:

“Tuyệt lắm! Cái miệng nhỏ nhưng bú rất nhiệt tình. Cậu dạy vợ khéo lắm Tuấn Sang ạ. Con cặc của tớ sắp nổ tung trong miệng cô ấy rồi đây này.”

Bích Đào nghe thấy vậy, cô càng ra sức mút mạnh hơn. Cô muốn chứng minh cho chồng thấy mình là một người vợ biết nghe lời, một món quà Giáng Sinh hoàn hảo. Cô dùng lưỡi xoáy mạnh vào lỗ sáo của Hùng, đồng thời dùng tay sục sạo hai hòn bi to tướng bên dưới.

Bình luận

Để lại bình luận