Chương 7

Bốn người đứng đó, chia làm hai cặp, nhưng ánh mắt và tâm trí họ đã hoàn toàn hòa vào nhau thành một khối dục vọng hỗn độn. Mùi của tinh trùng chưa xuất, mùi của dâm thủy đã tràn trề, mùi của rượu và nến thơm quyện vào nhau. Không còn ai quan tâm đến cái lạnh sau cơn mưa ngoài kia nữa. Ở đây, chỉ còn lại bản năng nguyên thủy nhất.

Tuấn Sang ngẩng đầu lên khỏi ngực Hà Linh, nhìn thẳng vào mắt Khánh Hùng. Hai người đàn ông trao nhau một ánh nhìn đồng thuận, một cái gật đầu đầy ý nghĩa của những kẻ đi săn cùng hội cùng thuyền.

“Đêm nay, chúng ta tận hưởng hai món quà của Chúa ban cho 2 chúng ta,” Tuấn Sang nói, tay anh bóp mạnh vào cái lồn của Hà Linh qua lớp lưới khiến cô hét lên “A aa a” sung sướng.

“Chắc chắn rồi,” Khánh Hùng đáp lại, tay cậu ta đã luồn được vào trong bộ Bunny Suit của Bích Đào, chạm trực tiếp vào cái lồn ướt sũng của cô. “Tớ sẽ bơm đầy lồn con thỏ này bằng tinh trùng của tớ. Cậu cứ tự nhiên với bà xã nhà tớ đi.”

Không khí trong phòng khách bùng nổ, nóng rực đến mức có thể làm tan chảy cả không khí đêm giáng sinh.

Sau màn chào hỏi đầy kích thích ngay tại sảnh, cả nhóm di chuyển vào phòng khách chính.

Không gian nơi đây được trang hoàng lộng lẫy đúng chất Giáng Sinh thượng lưu. Một cây thông Noel cao chạm trần nhà đứng sừng sững ở góc phòng, lấp lánh với hàng trăm quả châu vàng và đỏ, quấn quanh là những dây đèn led nhấp nháy theo nhịp điệu êm dịu. Lò sưởi bằng đá cẩm thạch đang cháy tí tách, tỏa ra hơi ấm nồng nàn, hắt ánh lửa bập bùng lên những bộ sofa da Ý đắt tiền. Hệ thống loa âm trần vẫn đang rỉ rả phát những bản thánh ca du dương, tiếng chuông ngân vang Jingle Bells xen lẫn tiếng hát thánh thót của dàn đồng ca nhà thờ, tạo nên một không khí trang nghiêm, thanh tịnh đến lạ lùng.

Nhưng cái sự “thanh tịnh” ấy chỉ là lớp vỏ bọc hoàn hảo cho buổi tiệc xác thịt sắp diễn ra.

Tuấn Sang đi đến quầy bar mini, tay anh thoăn thoắt khui một chai rượu vang đỏ thượng hạng niên đại 1998. Tiếng nút bần bật ra nghe “Pốp” một cái giòn tan, nghe như tiếng mở màn cho một cuộc truy hoan. Anh rót rượu vào bốn chiếc ly pha lê trong suốt, chất lỏng màu đỏ thẫm sóng sánh như máu, tỏa hương thơm nồng nàn.

“Mời mọi người,” Tuấn Sang nâng ly, ánh mắt lướt qua ba người còn lại.

Khánh Hùng đón lấy ly rượu, ngửa cổ uống cạn một hơi, không cần nhâm nhi thưởng thức theo lối quý tộc. Cậu ta đặt mạnh cái ly xuống bàn đá, ánh mắt hau háu nhìn Bích Đào đang đứng khép nép bên cạnh chồng.

“Rượu ngon đấy Tuấn Sang,” Khánh Hùng liếm môi, giọng ồm ồm. “Nhưng tớ nghĩ chúng ta cần một món ‘khai vị’ đậm đà hơn. Cậu thấy sao?”

Tuấn Sang mỉm cười, nụ cười của một đạo diễn đang điều khiển sân khấu của chính mình. Anh đặt ly rượu của mình xuống, tiến lại gần Hà Linh, người đang đứng tạo dáng khoe trọn cơ thể trong bộ lưới đỏ rực. Anh vòng tay ôm lấy eo cô, rồi quay sang nói với vợ mình và Khánh Hùng:

“Đêm Giáng Sinh thì phải có quà. Và món quà tuyệt vời nhất không phải là thứ được bọc trong giấy gói, mà là thứ được bọc trong da thịt.”

Tuấn Sang nhìn Bích Đào, ra lệnh bằng một giọng nói nhẹ nhàng nhưng đầy uy quyền: “Bích Đào, em hãy để Khánh Hùng thấy lòng hiếu khách của gia đình ta.”

Bích Đào hiểu ý chồng ngay lập tức. Tim cô đập loạn nhịp, hai má nóng bừng lên. Trong bộ Bunny Suit bó sát, cô cảm thấy máu đang dồn hết xuống vùng hạ bộ, khiến cái lồn của cô co thắt liên hồi. Cô liếc nhìn Khánh Hùng – gã đàn ông vạm vỡ như một con gấu, người đang ngồi chễm chệ trên chiếc ghế bành đơn bọc nhung, hai chân dang rộng đầy bá đạo.

“Vâng… thưa ông xã…” Bích Đào lí nhí đáp, giọng cô run rẩy nhưng chứa đầy sự hưng phấn ngầm.

Bình luận

Để lại bình luận